Cựu chiến binh

Huỳnh Văn Hài- những đêm thao thưc quê hương trên chiến trường campuchia

Vĩnh Long07/11/2025Phường Tân Ngãi (Phường Tân Ngãi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Huỳnh Văn Hài- những đêm thao thưc quê hương trên chiến trường campuchia

Huỳnh Văn Hài quê Tân Ngãi, Vĩnh Long, mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến trường Campuchia, anh thường trầm ngâm nhất là kỷ niệm những đêm nằm ngoài rừng, trời tối như mực, gió thổi hun hút, tiếng côn trùng vang lên khắp nơi, khiến nỗi nhớ nhà cứ âm ỉ trong tim. Đêm chiến trường không giống bất kỳ đêm nào của đời lính: không mái nhà, không ánh đèn, không hơi ấm gia đình. Chỉ có võng, súng và sự tỉnh táo để đề phòng phục kích. Có những đêm cả đơn vị thay phiên nhau gác, còn anh nằm trên võng nhìn lên trời đầy sao, lòng bỗng chùng xuống vì nhớ cha mẹ, nhớ vợ con và những buổi tối bình yên ở quê.

Anh nhớ nhất có lần đơn vị hành quân dài ngày, đến khu rừng biên giới thì dừng lại. Đêm đó không rét, nhưng lạnh lẽo đến lạ. Anh lót lá khô dưới lưng, lấy áo khoác che bụng, nhắm mắt nhưng không thể ngủ. Trong đầu cứ hiện lên hình ảnh mái nhà nhỏ, tiếng ru con của vợ, tiếng cười của cha, hay mẹ dậy sớm nhóm lửa nấu cơm. Những điều đơn giản ấy bình thường chẳng mấy để ý, nhưng giữa chiến trường thì lại trở thành điều quý giá nhất. Mỗi chiến sĩ nằm im, không ai nói với ai, nhưng ai cũng biết trong lòng mình đều đang hướng về quê nhà.

Có lúc đạn pháo địch nã vào gần vị trí, cả đơn vị phải chui xuống hầm cá nhân. Trời tối đen, đất rung chuyển, tiếng nổ làm lá rụng như mưa. Nhưng giữa khói lửa đó, anh lại nhớ hình ảnh cánh đồng lúa, con đường đất đỏ và buổi chiều thả bộ sau nhà. Chính nỗi nhớ nhà ấy đã giúp anh và đồng đội vượt qua từng khoảnh khắc căng thẳng nhất, bởi chỉ cần còn sống, còn trở về được, thì tất cả hy sinh đều xứng đáng.

Đêm chiến trường đã rèn con người Huỳnh Văn Hài thành một người lính kiên cường. Nhớ nhà, nhớ quê, nhưng không bao giờ bỏ nhiệm vụ. Với anh, ký ức nằm đêm nơi chiến tuyến là bài học để hiểu giá trị của hòa bình, của gia đình và tình đồng đội. Sau này trở về quê hương, mỗi lần nhìn lên bầu trời đầy sao, anh lại nhớ đến những đêm Campuchia – nơi những giọt nước mắt lặng lẽ rơi, và nơi một người lính trẻ học cách trưởng thành giữa khói súng và nỗi nhớ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn