Người có công giúp đỡ cách mạng

Huỳnh Văn Hắng

Ở ấp Trà Côn, mỗi mùa nắng về, những khóm hoa lửa lại nở đỏ ven bờ ruộng. Sắc đỏ rực rỡ ấy như những đốm than hồng cháy lên giữa miền quê yên ả. Người dân nơi đây vẫn thường nói: hoa lửa là loài hoa của ký ức – càng nắng gắt, càng cháy sáng. Năm 1961, chàng thanh niên Huỳnh Văn Hắng tham gia du kích xã Trà Côn. Khi ấy, ông còn rất trẻ, đôi mắt sáng và bước chân nhanh nhẹn. Những ngày bám đất, giữ làng, ông cùng đồng đội lặng lẽ đi qua những con rạch, những vườn cây rậm rạp, bảo vệ quê hương khỏi

Vĩnh Long06/03/2026Nhóm Hòa Bình (Xã Đoàn Hòa Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở ấp Trà Côn, mỗi mùa nắng về, những khóm hoa lửa lại nở đỏ ven bờ ruộng. Sắc đỏ rực rỡ ấy như những đốm than hồng cháy lên giữa miền quê yên ả. Người dân nơi đây vẫn thường nói: hoa lửa là loài hoa của ký ức – càng nắng gắt, càng cháy sáng.

Năm 1961, chàng thanh niên Huỳnh Văn Hắng tham gia du kích xã Trà Côn. Khi ấy, ông còn rất trẻ, đôi mắt sáng và bước chân nhanh nhẹn. Những ngày bám đất, giữ làng, ông cùng đồng đội lặng lẽ đi qua những con rạch, những vườn cây rậm rạp, bảo vệ quê hương khỏi sự càn quét của kẻ thù.

Tháng 7 năm 1968, ông bị bắt. Những ngày trong khám Trà Ôn rồi khám lớn Vĩnh Long là thử thách không nhỏ. Bốn bức tường lạnh lẽo, những trận đòn tra khảo không làm ông lung lay. Trong những đêm dài, ông nhớ về quê nhà, nhớ những buổi chiều hoa lửa nở đỏ bên bờ mương. Hình ảnh ấy như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm lòng người chiến sĩ giữa chốn ngục tù.

Ngày trở về, ông lại bước đi trên con đường đất quen thuộc. Hoa lửa vẫn cháy rực dưới nắng. Ông đứng lặng, nhìn sắc đỏ ấy mà lòng dâng trào cảm xúc. Bao nhiêu gian khổ, bao nhiêu đau thương dường như được xoa dịu trong khoảnh khắc ấy.

Sau này, ông tiếp tục làm giao liên, rồi tham gia công tác tại địa phương khi đất nước hòa bình. Dù ở cương vị nào, ông vẫn giữ lối sống giản dị, chân thành. Ông ít khi kể về những năm tháng tù đày, chỉ nhẹ nhàng nhắc con cháu:

“Ngọn lửa phải giữ trong tim. Không phải để hận thù, mà để nhớ ơn và sống cho xứng đáng.”

Giờ đây, khi thời gian đã phủ bạc mái tóc, hoa lửa vẫn nở mỗi mùa trên mảnh đất Trà Côn. Màu đỏ ấy không chỉ là sắc hoa của đất trời, mà còn là màu của lòng kiên trung, của tuổi trẻ đã từng cháy hết mình vì quê hương.

Màu hoa lửa – rực rỡ mà bền bỉ, như chính tinh thần của những người con Trà Côn năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Huỳnh Văn Hắng | Câu chuyện thời hoa lửa