Thân nhân liệt sĩ, người có công

Huỳnh Văn Kiếm

Tôi là Nguyễn Ngọc Hương, người em nhỏ của liệt sĩ Huỳnh Văn Kiếm – anh trai tôi, sinh năm 1943. Anh sớm tham gia du kích, rồi trở thành lực lượng chiến đấu chủ lực của địa phương. Tôi vẫn nhớ buổi sáng anh khoác ba lô rời nhà để vào chiến dịch

Đồng Tháp13/02/2026Nhóm Tác giả trường Mầm non Bình Minh (phường Trung An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần đặt chân vào Nghĩa trang liệt sĩ phường Trung An, đứng trước tấm bia ghi tên anh, ký ức của một thời hoa lửa lại ùa về, vừa đau xót vừa tự hào đến nghẹn lòng. Anh Kiếm của tôi thuở nhỏ vốn hiền lành, chịu thương chịu khó. Nhà nghèo, anh vừa làm ruộng phụ ba má, vừa dành thời gian dạy tôi học, dẫn tôi đi qua những con mương, ruộng lúa đầy nắng ở quê nhà Mỹ Tho. Nhưng sau lớp hiền hậu ấy là một trái tim nồng nàn yêu quê hương. Anh chỉ nói: “Hương ở nhà ngoan, ráng phụ ba má. Khi nào đất nước yên bình, anh về.” Lời dặn đơn giản mà ấm áp ấy theo tôi suốt cả đời. Nhưng rồi chiến tranh đâu dễ dàng. Những năm tháng Mỹ Tho chìm trong bom đạn, những cuộc càn quét ác liệt lan khắp vùng. Anh tham gia chiến dịch chống phá ở Mỹ Tho, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng trong một trận đánh dữ dội. Hôm gia đình nhận tin anh hy sinh, má tôi ngồi lặng không khóc nổi, còn tôi chỉ biết ôm chặt chiếc áo anh để lại, mùi khói súng và mùi bùn đất tưởng như vẫn còn vương trên đó. Anh ra đi khi mới hơn hai mươi tuổi – cái tuổi đẹp nhất đời người. Cái chết của anh đau đớn, nhưng cũng là sự hy sinh cao cả của biết bao thanh niên thời ấy, những người đã biến trái tim mình thành ngọn đuốc giữa “một thời hoa lửa” của dân tộc. Giờ đây, anh nằm lại trong Nghĩa trang liệt sĩ phường Trung An. Mỗi lần đến thăm mộ, tôi thường khẽ đặt tay lên tấm bia và thì thầm: “Anh ơi, đất nước đã bình yên rồi.” Gió thổi qua hàng dương, lá kêu xào xạc như tiếng anh mỉm cười đáp lại. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình bóng anh – người anh trai Huỳnh Văn Kiếm kiên cường, nhân hậu – vẫn sống mãi trong tôi. Anh là niềm tự hào của gia đình, và là một mảnh ký ức thiêng liêng của quê hương Mỹ Tho trong những năm tháng lửa đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn