Bài viết

Huỳnh Văn Lành (1)

Vĩnh Long16/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa không gian yên bình của phường Long Châu, thành phố Vĩnh Long, nơi những con đường nhựa phẳng lì chạy dọc theo những vườn cây ăn trái xanh mướt, tôi có dịp ngồi trò chuyện cùng chú Huỳnh Văn Lành. Ở tuổi ngoài lục tuần, mái tóc đã điểm bạc nhưng đôi mắt chú vẫn tinh anh, đặc biệt là khi nhắc về quãng đời binh nghiệp – những năm tháng thanh xuân rực lửa trên chiến trường Campuchia.

Tiếng gọi của Tổ quốc và những ngày đầu xuất quân

Năm ấy, khi cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và giúp bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng bước vào giai đoạn quyết liệt, chàng trai trẻ Huỳnh Văn Lành đã hăng hái lên đường theo tiếng gọi thiêng lêng. Chú kể, ngày rời quê hương Long Châu, hành trang chỉ có chiếc ba lô bạc màu và một tinh thần thép của người con miền Tây sông nước.

"Lúc đó mình đi với tâm thế không ngại hy sinh," chú Lành nhớ lại. Đơn vị của chú hành quân sang đất bạn giữa những mùa mưa rừng xối xả. Những cánh rừng khộp ở vùng biên giới không chỉ có cái nóng hầm hập mà còn ẩn chứa những hiểm nguy từ mìn lá, những cơn sốt rét rừng hành hạ đến run người và sự phục kích bất ngờ của tàn quân địch.

Kỷ niệm về trận đánh bên dòng Mekong

Trong suốt câu chuyện, chú Lành dừng lại lâu nhất ở kỷ niệm về một trận đánh gần khu vực sông Mekong. Đó là một đêm cuối mùa khô, đơn vị của chú nhận lệnh thọc sâu vào căn cứ địch để giải cứu một bản làng đang bị bao vây.

"Súng nổ vang trời, ánh lửa đạn vạch đôi màn đêm. Lúc đó chẳng ai kịp sợ, chỉ biết tiến lên phía trước để bảo vệ đồng đội và dân lành."

Chú nhớ như in hình ảnh những đứa trẻ Campuchia gầy gò, đôi mắt ngơ ngác đầy ám ảnh bởi sự tàn bạo của chế độ cũ. Khi đơn vị chú tiến vào, người dân bản xứ đã mang những gáo thốt nốt ngọt lịm ra đón, những nụ cười dù còn đẫm nước mắt nhưng tràn đầy sự biết ơn. Chính tình cảm của nhân dân đất nước Chùa Tháp đã tiếp thêm sức mạnh để chú và đồng đội vượt qua những thiếu thốn về lương thực, nước uống và cả nỗi nhớ nhà quay quắt.

Người lính "vượt qua cửa tử" trở về

Chiến trường khốc liệt đã lấy đi của chú nhiều người đồng đội thân thiết. Có những người chiều nay còn ngồi chia nhau điếu thuốc lá sâu, sáng mai đã mãi mãi nằm lại nơi đất khách. Bản thân chú Lành cũng nhiều lần đối mặt với lằn ranh sinh tử khi bị trúng đạn và sốt rét ác tính. Nhưng bằng ý chí kiên cường và sự chăm sóc tận tình của các y bác sĩ quân y, chú đã hồi phục thần kỳ để tiếp tục chiến đấu cho đến ngày rút quân.

Năm 1989, chú Lành trở về trong vòng tay nghẹn ngào của gia đình tại phường Long Châu. Chú bảo, khoảnh khắc bước xuống bến đò quê hương, nhìn thấy dòng sông Tiền hiền hòa, chú mới thật sự tin rằng mình đã sống sót.

Tấm gương sáng giữa đời thường

Trở về với cuộc sống đời thường, chú Huỳnh Văn Lành mang theo phẩm chất cao quý của "Bộ đội Cụ Hồ" vào công tác xây dựng địa phương. Tại phường Long Châu, chú không chỉ là một hội viên Hội Cựu chiến binh gương mẫu mà còn là người đi đầu trong các phong trào đoàn kết, giúp nhau phát triển kinh tế.

Chú sống giản dị, chân thành, luôn sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm cho thế hệ trẻ. Với chú, hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và nước mắt của bao thế hệ, nên mỗi người cần phải trân trọng và đóng góp sức mình để xây dựng quê hương Vĩnh Long ngày càng giàu đẹp.

Nhìn chú Lành chăm sóc những nhành lan trước sân nhà, ít ai ngờ người đàn ông hiền hậu ấy từng là một chiến sĩ dũng cảm giữa làn mưa bom bão đạn. Câu chuyện của chú như một nốt nhạc trầm hùng trong bản anh hùng ca về quân đội nhân dân Việt Nam, nhắc nhở chúng ta về một thời kỳ gian khổ nhưng đầy vinh quang

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Huỳnh Văn Lành (1) | Câu chuyện thời hoa lửa