HUỲNH VĂN MƯỜI, LẶNG THẦM VÌ ĐẢNG VÌ QUÊ HƯƠNG
Ông Huỳnh Văn Mười, sinh năm 1952 ông sinh ra và lớn lên trên mảnh đất quê nhà, ông sớm tham gia hoạt động cách mạng từ những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn. Từ năm 1965 - 1968, ông làm công tác tuyên huấn, tham gia bảo vệ trường Đảng huyện Càng Long, góp phần giữ gìn an toàn cho tổ chức Đảng tại địa phương. Công việc thầm lặng nhưng đầy trách nhiệm ấy đòi hỏi sự kiên trì, tinh thần cảnh giác cao và lòng trung thành tuyệt đối.
Trong những năm tháng chiến tranh gian khó, biết bao con người đã âm thầm cống hiến tuổi trẻ cho quê hương, đất nước. Một trong những tấm gương tiêu biểu ấy là ông — người con của quê hương Bình Phú, đã dành trọn tuổi thanh xuân cho cách mạng, cho nhiệm vụ bảo vệ Đảng và phục vụ nhân dân.
Ông Huỳnh Văn Mười, sinh năm 1952 ông sinh ra và lớn lên trên mảnh đất quê nhà, ông sớm tham gia hoạt động cách mạng từ những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn. Từ năm 1965 - 1968, ông làm công tác tuyên huấn, tham gia bảo vệ trường Đảng huyện Càng Long, góp phần giữ gìn an toàn cho tổ chức Đảng tại địa phương. Công việc thầm lặng nhưng đầy trách nhiệm ấy đòi hỏi sự kiên trì, tinh thần cảnh giác cao và lòng trung thành tuyệt đối.
Năm 1968, ông được cử tham gia học lớp cứu thương để phục vụ nhiệm vụ chăm sóc lực lượng cách mạng. Sau thời gian học tập, ông tiếp tục đảm nhận công việc bảo vệ trường Đảng và phục vụ cơ sở, sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ được giao. Trong điều kiện chiến tranh thiếu thốn, công việc cứu thương không chỉ là chuyên môn mà còn là sự hy sinh, là lòng nhân ái và tinh thần đồng đội.
Đến năm 1972, ông được phân công tham gia công tác tại địa phương, trực tiếp góp phần xây dựng và giữ vững phong trào cách mạng ở cơ sở và bị thương ở đồn bờ cồng ấp Phú Phong 1. Những năm sau đó, ông tiếp tục gắn bó với công việc phục vụ nhân dân, đảm nhận nhiệm vụ chăm sóc y tế, cứu thương tại địa phương, góp phần bảo vệ sức khỏe cho người dân và lực lượng công tác.
Năm 1981, ông tiếp tục tham gia công tác dân y tại xã Bình Phú, thực hiện nhiệm vụ cứu chữa, chăm sóc sức khỏe cho nhân dân. Đây là giai đoạn ông thể hiện rõ tinh thần trách nhiệm, sự tận tụy và tấm lòng vì cộng đồng — những phẩm chất đáng quý của người cán bộ cách mạng.
Trong quá trình tham gia hoạt động, ông bị thương và được công nhận là thương binh hạng 3/4. Dù mang thương tật, ông vẫn tiếp tục sống tích cực, gương mẫu, giữ vững tinh thần của người chiến sĩ năm xưa.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về đời sống đời thường nhưng vẫn tiếp tục đóng góp cho địa phương. Hiện nay, ông là hội viên Hội Cựu chiến binh tại ấp Phú Phong, xã Bình Phú, luôn tích cực tham gia các hoạt động, là tấm gương để thế hệ trẻ noi theo.
Một đời công tác, một đời cống hiến — hành



