Anh hùng Lực lượng vũ trang

HUỲNH VĂN NGHỆ - THI TƯỚNG VÀ CỐT THÉP CỦA TÂM HỒN - KỲ 4

Kỳ 4 với tiêu đề "Thi tướng và cốt thép của tâm hồn" sẽ khám phá khía cạnh độc đáo và lãng mạn nhất của Huỳnh Văn Nghệ — người thi sĩ cầm súng. Trong lịch sử cách mạng, không nhiều vị tướng có thể để lại những vần thơ bất hủ làm rung động hàng triệu trái tim như ông. Đối với những người làm ngành xây dựng MTU, chúng ta hiểu rằng một tòa nhà không chỉ cần khung xương vững chắc mà còn cần vẻ đẹp kiến trúc và tâm hồn của không gian sống. Thơ của Huỳnh Văn Nghệ chính là "phần hồn" tinh tế bao bọc lấ

Vĩnh Long04/02/2026Đoàn khoa Kiến trúc (Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. "Bản vẽ" tâm hồn của người trí thức cầm gươm Huỳnh Văn Nghệ không coi thơ ca là một sự giải trí xa xỉ. Với ông, thơ là vũ khí, là một phần không thể tách rời của "kết cấu" người chiến sĩ. Nếu quân sự là những tính toán về tải trọng, chiến thuật và hỏa lực, thì thơ ca chính là hệ thống trang trí và hoàn thiện giúp công trình nhân cách của ông trở nên hoàn hảo.

Ông làm thơ ngay trên lưng ngựa, giữa những chặng đường hành quân hay dưới ánh đèn dầu trong Chiến khu Đ. Những vần thơ của ông luôn mang hơi thở của đất đai, của rừng già và của máu lửa chiến tranh. Với sinh viên MTU, đây là bài học về tính nhất quán của thiết kế. Huỳnh Văn Nghệ không tách biệt con người tướng lĩnh với con người thi sĩ. Ông dùng thơ để diễn đạt lý tưởng quân sự và dùng quân sự để bảo vệ vẻ đẹp của thi ca. Sự hài hòa này tạo nên một sức mạnh nội tại to lớn, giúp ông đứng vững trước những đợt "rung chấn" khốc liệt của chiến tranh.

2. Thơ ca – Chất phụ gia làm bền vững sức chịu tải tinh thần Trong xây dựng, chúng ta dùng các chất phụ gia để tăng độ bền, độ dẻo và khả năng chống thấm cho bê tông. Thơ của Huỳnh Văn Nghệ đối với các chiến sĩ miền Đông cũng có tác dụng tương tự. Những bài thơ của ông được thuộc lòng, được chép vào sổ tay và truyền đi khắp các mặt trận.

Khi người chiến sĩ mỏi mệt sau những trận đánh, khi nỗi nhớ nhà "nén" nặng vào lòng, những vần thơ hào sảng nhưng sâu lắng của ông đã giúp giải tỏa áp lực (stress relief). Bài thơ "Nhớ Bắc" với câu thơ bất hủ về nỗi nhớ Thăng Long giữa lòng miền Tây, miền Đông đã nối liền mạch máu văn hóa dân tộc, giúp những người con xa quê cảm thấy như đang đứng trên "nền móng" của tổ tông. Thơ ông là lớp sơn bảo vệ tâm hồn chiến sĩ khỏi sự han rỉ của sự chán nản hay khiếp sợ trước kẻ thù. Ông dạy chúng ta rằng: Sức mạnh tinh thần là một loại kết cấu thép vô hình nhưng có khả năng chịu tải vượt trội hơn mọi loại vật liệu hữu hình khác.

3. Kiến trúc của những vần thơ – Sự chuẩn xác và tinh tế Dù là một thi sĩ đầy cảm xúc, thơ của Huỳnh Văn Nghệ vẫn mang nét chuẩn xác và logic của một người có tư duy khoa học. Cách ông gieo vần, chọn chữ và xây dựng hình ảnh rất chặt chẽ, giống như cách một kiến trúc sư bố cục không gian.

Mỗi bài thơ của ông đều có một cấu trúc vững chãi: có phần móng là tình yêu quê hương, có khung xương là lý tưởng cách mạng và có những chi tiết chạm trổ tinh xảo của lòng nhân ái. Bài thơ "Tiếng hát giữa rừng" hay "Trận La Ngà" không chỉ là sự mô tả bề nổi, mà là sự phân tích sâu sắc về bản chất của sự dũng cảm. Với sinh viên MTU, đây là bài học về sự tinh tế trong nghề nghiệp. Một kỹ sư giỏi không chỉ biết tính toán đúng, mà phải biết tính toán sao cho đẹp, sao cho công trình có hồn. Thơ của Bác Tám Nghệ dạy chúng ta hãy mang trái tim vào trong bản vẽ, mang cảm xúc vào trong những khối bê tông.

4. Thi tướng và nhịp cầu nối liền hai miền Nam - Bắc Trong những năm tháng kháng chiến, Huỳnh Văn Nghệ luôn hướng về miền Bắc, về Thủ đô Hà Nội. Thơ của ông đã xây dựng nên một "nhịp cầu tâm linh" nối liền hai miền đất nước. Ông giúp những người lính miền Đông hiểu rằng, họ chiến đấu không chỉ cho mảnh đất dưới chân mình, mà cho cả một đại công trình Việt Nam thống nhất.

Tầm nhìn của ông không bị giới hạn bởi địa giới hành chính. Ông nhìn đất nước như một thực thể kiến trúc hoàn chỉnh, nơi mà miền Nam là tiền tuyến, miền Bắc là hậu phương vững chắc. Sự gắn kết này đã tạo nên một sức mạnh đoàn kết toàn dân tộc, một "kết cấu liên hợp" không gì có thể phá vỡ. Ông dạy chúng ta về tầm nhìn quy hoạch vĩ mô: Đừng bao giờ làm việc cục bộ, hãy luôn đặt công trình của mình trong tổng thể sự phát triển của quê hương và đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HUỲNH VĂN NGHỆ - THI TƯỚNG VÀ CỐT THÉP CỦA TÂM HỒN - KỲ 4 | Câu chuyện thời hoa lửa