Huỳnh Văn Trinh
Ở ấp Tân Thuận, xã Hòa Bình, có một loài hoa dại mỗi mùa nắng lại bừng lên sắc đỏ rực. Người ta gọi đó là hoa lửa. Sắc đỏ ấy như cháy lên giữa đồng khô, như nhắc nhớ về một thời khói lửa không thể nào quên. Năm 1965, khi chiến tranh còn phủ bóng lên quê hương, ông Huỳnh Văn Trinh rời mái nhà đơn sơ, tham gia cách mạng. Ông không mang theo gì ngoài niềm tin vào ngày mai đất nước hòa bình. Những đêm họp bí mật dưới ánh đèn dầu leo lét, những buổi vận động bà con giữa ruộng đồng lộng gió – tất cả đ
Ở ấp Tân Thuận, xã Hòa Bình, có một loài hoa dại mỗi mùa nắng lại bừng lên sắc đỏ rực. Người ta gọi đó là hoa lửa. Sắc đỏ ấy như cháy lên giữa đồng khô, như nhắc nhớ về một thời khói lửa không thể nào quên.
Năm 1965, khi chiến tranh còn phủ bóng lên quê hương, ông Huỳnh Văn Trinh rời mái nhà đơn sơ, tham gia cách mạng. Ông không mang theo gì ngoài niềm tin vào ngày mai đất nước hòa bình. Những đêm họp bí mật dưới ánh đèn dầu leo lét, những buổi vận động bà con giữa ruộng đồng lộng gió – tất cả đã trở thành ký ức không phai trong cuộc đời ông.
Đầu năm 1969, ông bị địch bắt. Ngày bị áp giải đi, vợ ông đứng lặng bên hiên, tay nắm chặt nhành hoa lửa vừa hái ngoài vườn. Bà không khóc, chỉ nhìn theo bóng ông khuất dần sau con đường đất đỏ. Ông ngoái lại, ánh mắt bình thản nhưng cương nghị. Trong tim ông, ngọn lửa của niềm tin vẫn cháy.
Những tháng ngày trong lao tù là thử thách khắc nghiệt. Tường đá lạnh lẽo, song sắt giam hãm thân thể, nhưng không thể giam được ý chí. Ông cùng đồng đội lặng lẽ động viên nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu sắn khô. Mỗi khi nhớ nhà, ông lại tưởng tượng đến sắc đỏ của hoa lửa ngoài bờ rào – sắc đỏ như máu, như mặt trời đang lên.
Tháng 11 năm ấy, ông được trả tự do. Trở về quê hương, ông đi ngang qua con đường cũ. Hoa lửa vẫn nở, rực rỡ như ngày nào. Ông dừng lại, cúi xuống nhặt một cánh hoa rơi, lòng thầm nhủ: lửa có thể thiêu rụi cỏ khô, nhưng cũng làm bừng sáng niềm hy vọng.
Những năm sau hòa bình, ông sống lặng lẽ giữa xóm làng, tham gia công tác địa phương, kể chuyện cho con cháu nghe về một thời gian khó. Mỗi mùa hè, ông lại trồng thêm vài khóm hoa lửa trước sân. Ông bảo:
“Để nhớ rằng có những ngọn lửa không bao giờ tắt.”
Giờ đây, khi ông đã đi xa, ngôi nhà nhỏ vẫn còn đó. Trước hiên, hoa lửa vẫn cháy đỏ mỗi mùa nắng. Người trong xóm bảo nhau: màu hoa ấy là màu của ký ức, của lòng trung kiên, và của một đời người đã sống trọn với quê hương.



