Hy Sinh Trong Cơn Mưa – Người Lính Giữ Trọn Lời Thề
ột buổi chiều yên ả ở xã Yên Thọ, thị xã Đông Triều. Gian nhà nhỏ lặng lẽ, khói hương bảng lảng trên bàn thờ người lính đã ngã xuống. Chị Trần Thị Thạch cẩn thận lau từng góc bàn thờ chồng – liệt sĩ Nguyễn Văn Đoàn. Đã hơn năm năm trôi qua kể từ ngày anh ra đi, nhưng với ba mẹ con chị, anh dường như vẫn còn đâu đây, trong từng hơi thở của căn nhà, trong mỗi bữa cơm chiều chưa trọn vẹn.
Giọng chị chùng xuống khi nhắc đến ngày ấy. Anh Đoàn hy sinh khi con út chưa đầy hai tuổi, còn bập bẹ gọi “bố”, con lớn mới bảy tuổi. Có lần, trong bữa cơm, đứa bé ngước lên bảo: “Hôm nay con nhận được thư của bố. Bố bảo các con ngoan, học giỏi, bố về sẽ có quà.” Chị vội bước ra ngoài, để nước mắt rơi trong lặng lẽ. Chị biết, đó là lá thư do con lớn viết, đọc cho em nghe – một cách ngây thơ để níu giữ hình bóng người cha đã khuất.
Khi còn sống, mỗi lần tranh thủ về nhà, anh Đoàn luôn nhận làm hết mọi việc. Từ tắm cho con, nấu ăn, đến chơi đùa cùng các con. Chị thích nhất là đứng bên nhìn anh lúi húi trong gian bếp, nghe tiếng cười trẻ thơ vang lên ấm áp. Hàng xóm vẫn bảo chị “trúng số” khi lấy được người chồng hiền lành, trách nhiệm. Anh ra đi, nhưng mọi thứ trong nhà vẫn như đêm cuối anh ghé về. Quần áo vẫn trong ngăn tủ cũ, đồ đạc vẫn nguyên chỗ. Những đêm cuối tuần, chị không dám ngủ say, bởi trong thẳm sâu, vẫn mong anh đi công tác rồi sẽ bất chợt trở về.
Anh Nguyễn Văn Đoàn, sinh năm 1976, nhập ngũ tháng 3 năm 1997 tại Trường Quân sự tỉnh. Trong suốt quá trình công tác, đơn vị giao nhiệm vụ gì anh cũng hoàn thành xuất sắc. Với anh, khoác trên mình màu áo lính không chỉ là nghĩa vụ, mà là lời thề danh dự.
Ngày 7 tháng 6 năm 2011, anh được giao nhiệm vụ lái xe vận chuyển vũ khí, đạn cấp 5 từ kho vũ khí của Ban Chỉ huy Quân sự huyện Hải Hà về kho K29 của Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh. Trời hôm ấy mưa nặng hạt, đường trơn trượt. Giữa hành trình, gặp tình huống bất ngờ, trong khoảnh khắc sinh tử, anh đã đánh lái để cứu phương tiện và toàn bộ số vũ khí trên xe – tài sản đặc biệt quan trọng của quân đội. Chiếc xe lật xuống, anh đã không trở về.
Sự hy sinh của anh không ồn ào, không tiếng súng, nhưng lặng lẽ và lớn lao. Đó là sự hy sinh của một người lính giữa thời bình, chọn giữ trọn lời thề bảo vệ tài sản của Tổ quốc, dù phải đánh đổi bằng chính mạng sống của mình.
Ghi nhận hành động dũng cảm và những đóng góp trong suốt quá trình công tác, ngày 11 tháng 3 năm 2013, Thủ tướng Chính phủ đã ký Quyết định tặng Bằng “Tổ quốc ghi công” và công nhận liệt sĩ đối với Thiếu úy Nguyễn Văn Đoàn.
Anh đã ra đi, nhưng trong gian nhà nhỏ ở Yên Thọ, trong ký ức của đồng đội, trong ánh mắt trong veo của những đứa con thơ, anh vẫn còn sống. Sống như một biểu tượng lặng thầm của người lính thời bình – hy sinh để bảo vệ, để gìn giữ, để đất nước được bình yên.



