Khác

HY VỌNG ĐƯỢC VUN ĐẮP BỞI MÁU VÀ ĐỨC TIN – TIỂU ĐỘI TỌA ĐỘ LỬA

Phạm Đức Minh KA15-GDTC

Hà Tĩnh17/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
HY VỌNG ĐƯỢC VUN ĐẮP BỞI MÁU VÀ ĐỨC TIN – TIỂU ĐỘI TỌA ĐỘ LỬA

Vốn có những lựa chọn khi đối mặt đã cầm chắc kết quả, có những thứ mình biết là sai nhưng vẫn chọn bước tới không phải vì ngây thơ cũng không phải vì thiếu tỉnh táo chỉ là dôi khi trái tim chúng ta chọn đi theo một cảm giác thật đến mức bản thân đánh đổi cả lí trí.

                  Reo hò trên bom đạn, nhảy múa trên những hố lửa và cất tiếng hát vang át đi tiếng bom rơi, câu chuyện về 10 cô gái thanh niên xung phong ở Ngã Ba ĐỒNG LỘC-Hà Tĩnh năm ấy chỉ được người ta nhớ qua những thước phim chiếu lại nhưng chẳng thể truyền lửa đến những trái tim non trẻ thời bình, sự anh dũng ấy, sự kiên cường và nét đẹp ấy giờ chỉ có thể là những cuốn băng dài và hồi ức của những cựu binh đã may mắn sống sót qua cuộc kháng chiến chống mĩ năm ấy. 

                 Khi những đứa trẻ phải khó khăn lựa chọn hướng đi của cả một đời người dẫu hiểu rằng mỗi con đường chúng chọn sẽ con nhiều ngã rẽ nhiều kết quả thì so với những cô gái ấy khi đúng trước tiếng gọi của tổ quốc họ chỉ có 2 lựa chọn, mỉa mai thay trái tim của họ đã chọn con đường chỉ toàn vỏ bom và vỏ đạn, những chiếc mìn nổ chậm cùng một niềm tin sống sót mong manh, tỷ lệ sống sót của họ xấp xỉ tới việc mặt trời sẽ quay nhanh gấp 2 lần bình thường.  

               Năm 1968, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Miền Bắc vừa sản xuất, vừa chi viện cho miền Nam. Những tuyến đường vận tải trở thành “mạch máu” của chiến trường — và một trong những điểm trọng yếu nhất chính là Ngã ba Đồng Lộc.Nơi đây được mệnh danh là “tọa độ chết”. Mỗi ngày, hàng trăm quả bom trút xuống nhằm cắt đứt con đường chi viện. Thế nhưng, cứ đêm xuống, những đoàn xe vẫn phải đi qua — mang theo vũ khí, lương thực vào chiến trường miền Nam.

             Giữa khói lửa ấy, có một tiểu đội đặc biệt: 10 cô gái thanh niên xung phong, tuổi đời chỉ từ 17 đến 22. Họ đến từ những làng quê nghèo ở Hà Tĩnh, rời gia đình khi còn rất trẻ. Người làm chị cả trong đội là Võ Thị Tần — chững chạc, mạnh mẽ, luôn động viên các em giữ vững tinh thần.

              Công việc của họ tưởng chừng đơn giản: san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua. Nhưng thực chất, đó là cuộc chiến giành giật sự sống từng phút. Ban ngày, bom đạn trút xuống; ban đêm, họ lại lao ra đường, dùng cuốc xẻng lấp từng hố bom, mở đường cho xe chạy.Giữa nơi “đất không mọc nổi cỏ”, họ vẫn sống rất “đời”. Những lúc hiếm hoi yên tiếng bom, các cô lại ngồi bên nhau, hát những bài ca tuổi trẻ, kể chuyện quê nhà, hay mơ về ngày đất nước hòa bình. Có người còn chưa một lần yêu, chưa kịp nghĩ đến tương lai của riêng mình.

          Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, máy bay Mỹ lại ập đến. Bom nổ liên hồi, đất trời rung chuyển. Khi tiếng bom vừa ngớt, tiểu đội lại nhanh chóng rời hầm trú ẩn, chạy ra mặt đường để làm nhiệm vụ như bao ngày.

         Nhưng lần này, định mệnh đã đến.

          Một loạt bom bất ngờ trút xuống đúng vị trí các cô vừa quay lại. Đất đá sụp đổ, chôn vùi cả tiểu đội trong hầm trú ẩn nhỏ. Đồng đội lao đến đào bới trong tuyệt vọng, gọi tên từng người trong tiếng khóc nghẹn ngào… nhưng tất cả đã quá muộn.

            Mười cô gái — mười thanh xuân — đã nằm lại nơi ngã ba khốc liệt ấy.

          Sự hy sinh của họ không chỉ giữ cho con đường được thông suốt, mà còn trở thành biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam. Giữa chiến tranh khốc liệt, họ vẫn sống trọn vẹn với niềm tin, lý tưởng và tình yêu đất nước.

              Họ đã đứng lên bằng hy vọng, nơi ấy ,ngày ấy bản hùng ca của họ chỉ có thể cất lên bằng hy vọng- một hy vong được vun đắp bằng cả máu, máu của những người đồng đội máu của đồng bào, vì với niềm tin với đức tin rằng sự hy sinh của họ không chỉ nhuộm màu những hố đất sâu hun hút mà còn gieo dũng khí giaeo hy vọng về một chiến thắng cho những con người khác trên chiến trường

               Mặt khác câu chuyện về họ một cách gián tiếp lại phản ánh nỗi lo của genz về cách họ nhìn nhận thực tế và quyết định cuộc đời họ, đứng trc một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời chính chúng ta đây luôn có cách để đổ lỗi cho lựa chọn tồi tệ của bản thân thay vì thử làm nó tồi tệ hơn hoặc cố làm nó tốt đẹp hơn. Vì suy cho cùng hy vọng  vốn chỉ trả giá cho máu- tài năng,kĩ năng,động lực và kinh nghiệm , trả giá cho đức tin- niềm tin vào một mục đích vào một kết quả mà ta nhắm tới


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn