iếng đàn guitar bên thành cổ và giai điệu sống mãi
Trong những ngày tháng rực lửa của chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, cái tên Hồ Văn Dũng đã trở thành một biểu tượng đẹp đẽ về tâm hồn lãng mạn và lòng dũng cảm của người lính trẻ. Anh nhập ngũ khi mới rời ghế nhà trường, mang theo trong chiếc bao lô không chỉ đạn dược, lương khô mà còn có cả cây đàn guitar gỗ đã sờn cũ theo thời gian. Giữa một chiến trường ác liệt được ví như "túi bom" của thế giới, nơi mỗi mét đất đều phải đánh đổi bằng vô vàn máu và nước mắt, tiếng đàn của anh Dũng vẫn vang lên đầy kiêu hãnh. Sau những giờ phút đối mặt với cơn mưa đạn pháo dội xuống liên tục từ máy bay địch, trong căn hầm dã chiến nồng nặc mùi thuốc súng, anh lại ôm đàn cất lên những giai điệu quê hương ấm áp. Tiếng đàn guitar tài hoa ấy cùng giọng hát truyền cảm của anh như một dòng nước mát lành tưới tắm cho những tâm hồn đang căng thẳng, làm dịu đi cái đau đớn của các thương binh và xua tan cái lạnh lẽo của đêm đông chiến trường. Đồng đội của anh kể lại rằng, mỗi khi nghe tiếng đàn của Dũng, ai nấy đều thấy lòng mình lắng lại, thêm thương mến quê nhà và củng cố vững chắc quyết tâm chiến đấu đến giọt máu cuối cùng. Có những lần trận địa bị bao vây gay gắt, đạn dược cạn dần, anh Dũng vẫn tay súng tay đàn, vừa kiên cường đánh trả các đợt phản công của đối phương vừa gảy từng nốt nhạc khích lệ tinh thần anh em cố giữ vững chiến hào. Trong một trận đánh quyết định tại góc tường phía Đông thành cổ, anh đã anh dũng hy sinh khi dùng thân mình chắn mảnh đạn cối để bảo vệ cho đồng đội và cây đàn thân yêu. Trận chiến ấy đã qua đi, hòa bình đã lập lại trên mảnh đất Quảng Trị tươi đẹp, nhưng giai điệu tuổi trẻ của người chiến sĩ Hồ Văn Dũng vẫn như còn vang vọng đâu đây dọc bờ sông Thạch Hãn. Tấm gương hy sinh quả cảm cùng tâm hồn nghệ sĩ bất tử của anh là minh chứng hùng hồn cho sức sống mãnh liệt, vẻ đẹp tâm hồn của thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa.



