iếng Hát Trong Đêm Hành Quân
Giữa những ngày hành quân gian khổ, tiếng hát của một người lính trẻ trở thành ký ức không thể quên của cả đơn vị sau khi anh hy sinh.
Năm 1971, đơn vị của anh Lưu Văn Hải hành quân xuyên rừng Trường Sơn suốt nhiều ngày đêm.
Đường rừng dốc đứng, mưa như trút, vai ai cũng rướm máu vì ba lô nặng.
Nhưng tối nào nghỉ chân, chiến sĩ trẻ Đinh Văn Quý cũng cất tiếng hát.
Giọng hát của Quý không thật hay, nhưng ấm và sáng đến lạ.
Anh thường vừa hát vừa cười:
— “Bom đạn thì bom đạn… miễn còn hát được là còn sống!”
Nhờ tiếng hát ấy, những đêm rừng lạnh lẽo bỗng bớt cô quạnh.
Nhiều đồng đội nói vui:
— “Mai mốt hòa bình, Quý phải đi làm ca sĩ!”
Quý chỉ cười:
— “Không, tôi về quê cưới vợ trước đã!”
Một đêm nọ, đơn vị đang hành quân thì bị máy bay địch phát hiện.
Tiếng bom gầm rú xé toạc màn đêm.
Một quả bom rơi sát đội hình.
Quý lao tới đẩy một đồng đội xuống hố tránh.
Người kia sống.
Còn Quý trúng mảnh bom.
Trong vòng tay đồng đội, anh thở dốc, máu thấm đỏ áo.
Anh nhìn mọi người rồi mỉm cười yếu ớt:
— “Mai… nhớ hát tiếp thay tôi nhé…”
Đó là câu cuối cùng của anh.
Sau ngày ấy, mỗi lần hành quân đêm, cả đơn vị đều hát bài mà Quý yêu thích nhất.
Không ai bảo ai.
Nhưng ai cũng hiểu…
Họ hát để người bạn đã mất vẫn còn bước cùng mình trên đường rừng.
Nhiều năm sau, ông Lưu Văn Hải kể:
“Tôi quên nhiều tiếng súng…
Nhưng chưa từng quên giọng hát của Quý đêm ấy.”
Và ông luôn tin rằng:
“Có những người lính ra đi…
Nhưng tiếng hát của họ ở lại với đồng đội suốt cả đời.”



