IẾNG KÈN PÍ LÈ TRONG ĐÊM ROÓNG POỌC
Tôi già rồi, tai không còn thính như xưa, nhưng cứ đến mùa Roóng Poọc của người Giáy là lòng tôi lại rộn ràng. Đêm xuống, tiếng kèn pí lè vang lên giữa sân hội, ngân dài theo gió núi. Âm thanh ấy không ồn ào, mà chậm rãi, như gọi hồn núi, gọi hồn sông về chung vui với bản làng.
Ngày còn trẻ, tôi từng theo trai bản tập múa, gái bản học múa hoa đăng, múa quạt. Mỗi động tác không chỉ để đẹp, mà để gửi lời cầu mong mùa màng tươi tốt, con cháu mạnh khỏe. Người Giáy tin rằng, khi điệu múa còn, khi kèn còn vang, thì bản làng còn gắn kết.
Lễ hội Roóng Poọc không chỉ là ngày vui, mà là ngày con người nhớ về nguồn cội. Già trẻ, trai gái cùng ra sân, cùng nắm tay nhau. Không ai giàu hơn ai trong ngày hội, chỉ có chung một ước nguyện: mưa thuận gió hòa, nhà nhà ấm no.
Giờ đây, tôi kể lại cho con cháu rằng:
Đừng để tiếng kèn pí lè chỉ còn trong ký ức. Khi con cháu còn múa, còn hát, thì hồn Mường Hum vẫn còn sống.


