KA TƠR CHINH – NGƯỜI CHIẾN SĨ QUÂN Y GỬI LẠI TUỔI XUÂN NƠI CHIẾN TRƯỜNG
Trong ký ức của gia đình và những người từng biết ông, liệt sĩ Ka Tơr Chinh là một người hiền lành, chân chất, giàu lòng nhân ái và luôn hết lòng vì mọi người. Sinh ra năm 1946, trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, ông lớn lên trong những năm tháng quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh.
Năm 1963, khi mới 17 tuổi, ông tham gia lực lượng cách mạng và được giao nhiệm vụ quân y tại xã Tương Phúc. Giữa núi rừng, nơi mỗi con đường đều tiềm ẩn hiểm nguy, mỗi bước chân đều có thể đối mặt với bom đạn và những cuộc càn quét của kẻ thù, người chiến sĩ quân y trẻ tuổi luôn mang bên mình túi thuốc, băng gạc và một trái tim đầy yêu thương.
Công việc của ông không chỉ là chữa lành những vết thương trên cơ thể đồng đội mà còn là tiếp thêm niềm tin, nghị lực để họ tiếp tục chiến đấu.
Có những lần vừa hoàn thành việc sơ cứu cho thương binh thì tiếng máy bay và bom đạn lại dội xuống. Ông cùng đồng đội nhanh chóng đưa người bị thương vào nơi trú ẩn, rồi lại tiếp tục công việc còn dang dở. Đối với người chiến sĩ quân y ấy, cứu sống thêm một đồng đội cũng đồng nghĩa với việc giữ lại thêm một sức mạnh cho cách mạng.
Những năm tháng chiến tranh ngày càng khốc liệt cũng là lúc nhiệm vụ của người quân y càng thêm nặng nề. Không chỉ chăm sóc sức khỏe cho cán bộ, chiến sĩ, ông còn âm thầm giúp đỡ Nhân dân địa phương, hướng dẫn bà con phòng chống dịch bệnh, chăm sóc người già và trẻ nhỏ trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Hình ảnh người chiến sĩ quân y với chiếc túi thuốc trên vai, lặng lẽ băng qua núi rừng để đến với đồng đội và Nhân dân đã trở thành ký ức đẹp trong lòng những người từng sống và chiến đấu trên vùng căn cứ năm xưa.
Thế nhưng, cuộc chiến khốc liệt đã không cho ông cơ hội trở về.
Ngày 16 tháng 02 năm 1971, trong khi đang thực hiện nhiệm vụ tại thôn Hà Dài, xã Anh Dũng, tỉnh Khánh Hòa, người chiến sĩ quân y Ka Tơr Chinh đã anh dũng hy sinh. Khi ấy, ông mới 25 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời, khi bao ước mơ còn dang dở, khi gia đình vẫn mong một ngày được đón người con, người chồng, người cha trở về trong hòa bình.
Sự hy sinh của ông để lại khoảng trống không gì bù đắp được trong lòng gia đình, đồng đội và quê hương. Đối với người con gái Ta Yên Thị Hiêm, sinh năm 1967, ký ức về cha được chắp nối từ những câu chuyện của mẹ, của người thân và đồng đội. Dù không có nhiều năm được sống trong vòng tay cha, nhưng hình ảnh người chiến sĩ quân y tận tụy, giàu lòng yêu nước và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc luôn là niềm tự hào thiêng liêng của gia đình.


