Kan Lịch: "Phượng hoàng" của đại ngàn Trường Sơn và những phát súng chấn động núi rừng
Tại dải đất miền Trung nắng cháy, giữa những cánh rừng già Thừa Thiên Huế, có một người con gái dân tộc Pa Kô đã khiến quân thù phải khiếp sợ chỉ bằng một khẩu súng trường. Kan Lịch (tên thật là Kăn Lịch) là nữ anh hùng đầu tiên của các dân tộc thiểu số miền Nam được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Kan Lịch sinh năm 1943 tại bản A Lưới, huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên Huế. Lớn lên giữa cảnh núi rừng bị tàn phá bởi bom đạn và chất độc hóa học, chứng kiến cảnh dân làng bị dồn vào các "ấp chiến lược", trái tim người thiếu nữ Pa Kô đã sục sôi ngọn lửa cách mạng.
Năm 1958, khi mới 15 tuổi, chị bắt đầu tham gia làm liên lạc, tiếp tế lương thực cho bộ đội. Chị hiểu từng hốc cây, kẽ đá của dãy Trường Sơn hùng vĩ. Với chị, "Hoa" chính là những nhành phong lan rừng rực rỡ, là tiếng khèn, tiếng hát của bản làng mà chị quyết tâm bảo vệ khỏi gót giày xâm lược.
Chiến công của Kan Lịch gắn liền với khả năng bắn súng bách phát bách trúng. Dù chỉ được trang bị những khẩu súng trường thô sơ, nhưng với đôi mắt tinh anh như chim ưng và sự kiên nhẫn của loài báo rừng, chị đã trở thành nỗi khiếp sợ của các đơn vị biệt kích Mỹ.
Trong suốt những năm kháng chiến, Kan Lịch đã trực tiếp tham gia 49 trận đánh. Chị nổi tiếng với kỷ lục tiêu diệt hàng trăm tên địch bằng súng bắn tỉa. Có những trận đấu súng nghẹt thở, chị bí mật ẩn mình trong lùm cây suốt nhiều giờ đồng hồ dưới cái nắng gay gắt hay cơn mưa rừng tầm tã, chỉ để chờ đợi một khoảnh khắc đối phương sơ hở.
Một trong những chiến công lẫy lừng nhất của chị là vào năm 1964, tại khu vực sân bay A Lưới, một mình chị đã dùng súng trường bắn rơi máy bay trực thăng của quân Mỹ. Hình ảnh một người phụ nữ miền núi nhỏ nhắn dùng vũ khí thô sơ bắn hạ "quái vật trên không" hiện đại đã trở thành một kỳ tích, tiếp thêm sức mạnh khủng khiếp cho quân và dân vùng Trị Thiên.
Không chỉ là một tay súng thiện xạ, Kan Lịch còn là người chỉ huy đội nữ du kích A Lưới đầy mưu trí. Chị chăm sóc các chiến sĩ trẻ như người chị, người mẹ. Có lần, giữa vòng vây của kẻ thù, chị đã dũng cảm một mình ở lại chặn đường để đồng đội rút lui an toàn. Chị từng nói:
"Núi rừng là nhà của mình, đá tai mèo là xương thịt mình. Kẻ thù có máy bay, có pháo lớn, nhưng chúng không có lòng dân và sự che chở của rừng già. Chúng ta cứ đánh, đánh đến khi nào bản làng không còn tiếng bom mới thôi!"
Lý tưởng của chị đơn giản nhưng sắt đá như vách đá Trường Sơn. Chị đánh giặc không phải vì vinh quang, mà vì khát vọng được thấy trẻ em Pa Kô được đi học, thấy lúa rẫy lại xanh tươi trên những mảnh đất từng bị bom cày xới.
Kan Lịch được phong tặng danh hiệu Anh hùng vào năm 1967. Chị vinh dự được ra miền Bắc gặp Bác Hồ - một kỷ niệm mà chị luôn coi là đóa hoa đẹp nhất trong cuộc đời hoạt động cách mạng của mình.
Hôm nay, giữa thung lũng A Lưới xanh mướt, bà Kan Lịch vẫn sống giản dị giữa tình yêu thương của con cháu và dân làng. Bà không chỉ là một người anh hùng trong sử sách, mà là một "pho sử sống", một ngọn đuốc tinh thần nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: Dù xuất thân từ đâu, chỉ cần có lòng yêu nước và ý chí phi thường, mỗi người đều có thể trở thành một huyền thoại.



