Anh hùng Lực lượng vũ trang

Kể câu chuyện về một anh hùng, danh nhân nước ta - Câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân

Anh Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phú. Năm bảy tuổi, anh phải đi làm cho một người bà con xa để kiếm sống. Khoảng thời gian đi ở đó kéo dài đến mười năm liền.

Hải Phòng03/02/2026Sưu tầm (Chi đoàn tổ dân phố Hà Nhuận 4)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lúc 18 tuổi, từ khu vực tạm chiến, anh dũng cảm bước vào quân ngũ. Đó là năm 1952, anh gia nhập hàng ngũ chiến sĩ quân đội nhân dân và được thêm vào một trung đoàn cao xạ. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, đơn vị của anh đã bắn hạ hàng chục chiếc máy bay của quân Pháp. Lần đầu tiên bắn hạ được máy bay loại B.24 tại chỗ, anh vui mừng nói với chỉ huy của mình: 'Tưởng bắn hạ máy bay B.24 khó lắm, nhưng nó cũng phải rơi xuống phải không anh?'. Chỉ huy trả lời: 'Dũng cảm và bắn, thì chắc chắn máy bay nào của địch cũng phải rơi!'.

Trong một trận đánh, hàng dàn máy bay quân địch lao vào trận địa. Bom rơi như mưa. Anh Vĩ đứng thẳng trên hầm pháo chỉ huy, quyết đoán hô: 'Nhắm thẳng vào máy bay lao vào, bắn!' - Nhưng sau đó, anh hy sinh mạnh mẽ.

Hình ảnh của chỉ huy dũng cảm với lời hô gắt gao ấy để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Nguyễn Viết Xuân. Hướng theo gương mẫu đó, anh luôn cố gắng và được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Anh trở thành chính trị viên phó đại đội, sau đó là chính trị viên đại đội. Năm 1964, thiếu úy Nguyễn Viết Xuân dẫn đơn vị cao xạ của mình lên đóng ở miền tây Quảng Bình để bảo vệ bờ biển của Tổ quốc.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, quân địch cho máy bay xâm nhập không phận miền Bắc ở phía tây Quảng Bình, từng đợt liên tục. Trên các khẩu pháo, các chiến sĩ dũng cảm bắn hạ máy bay địch. Tiếng của Nguyễn Viết Xuân vọng lên:

– Hướng máy bay địch và bắn thẳng!

Hai chiếc máy bay phản lực F.100 bị tiêu diệt.

Lần thứ tư, máy bay địch lại tiến tới, anh vội chạy về trụ sở chỉ huy để truyền lệnh chiến đấu. Ba chiếc F.100 liên tục tấn công. Đáng tiếc, anh bị trúng đạn vào đùi. Anh ngã xuống trong hầm, một chân bị thương nặng. Chiến sĩ Tình thấy điều này và muốn báo tin cho đồng đội, nhưng anh Xuân chịu đau, vẫn cố gắng giữ lặng. Sau đó, anh nói: 'Đồng chí đừng nói cho ai biết rằng tôi bị thương. Hãy giúp tôi truyền lệnh tiếp tục chiến đấu.'.

Khi y tá Nhu đến, thấy máu chảy ra nhiều từ chính trị viên, cô vội lấy băng, nhưng anh từ chối và nói: 'Hãy giúp đỡ những người khác bị thương trước đã...' Và anh yêu cầu cắt chân để không gây cản trở. Y tá bất đắc dĩ, anh giục: 'Hãy cắt đi... và giấu chân vào nơi kín đáo để cho tôi...'

Sau khi chân được cắt, Nguyễn Viết Xuân yêu cầu đưa khăn cho anh cắn. Y tá đầy thương xót, đứng dậy và kêu lên:

– Tất cả các đồng đội hãy bắn mạnh lên, trả thù cho chính trị viên.

Các khẩu pháo đồng loạt nổ lên, tạo nên một mạng lưới lửa đón tiếp kẻ thù khi chúng tiến tới. Khói lửa che phủ mọi nơi. Một chiếc F.100 nữa đâm đầu xuống núi kéo theo dải lửa dài. Cả bọn địch hoảng loạn rút lui về phía đông.

Khi bầu trời trở lại sáng sủa, mọi người đổ về phía chiến sĩ, nhưng anh đã hy sinh.

Lời mệnh của anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân 'Nhắm thẳng quân thù và bắn!' đã trở thành vĩnh cửu. Lệnh tấn công đó đã luôn làm kinh hãi lũ giặc lái máy bay Mỹ khi chúng xâm nhập bầu trời miền Bắc của Tổ quốc yêu dấu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn