KỂ CHUYỆN LÍNH NGÀY XƯA: NỬA VẦNG TRĂNG ĐỢI.
KỂ CHUYỆN LÍNH NGÀY XƯA: NỬA VẦNG TRĂNG ĐỢI.
Buổi chiều Paillin chập chùng sương. Đoàn quân bộ binh không biết của đơn vị nào lặc lè ba lô trên vai hối hả hành quân về phía biên giới. Bụi đường bay lên phía sau những bước chân lầm lũi quyện trong sương mù tạo thành những tấm voan mỏng màu hồng lững lờ. Không gian thị trấn trước ngày bước vào chiến dịch mùa khô như một chiếc lò xo bị nén chặt lại trước giờ G. Cánh lính pháo thong thả đong đưa võng bên những hàng cây ven đường vừa nghe ra dô tường thuật bóng đá. Liền kề là lính tăng đang ngồi khề khà bên ấm trà trên những mảnh ván lượm ở đâu đó kê vội. Có giọng quê Choa đặc sệt tán chuyện: Buổi chia tay quân dân chị đại diện phụ nữ địa phương phát biểu " Nghe tin các anh chuẩn bị vô chúng em lo, các anh vô chúng em sướng, các anh rút đi chúng em tiếc, các anh ra đi hẳn chúng em nhớ!". Anh lính quê Bọ đế vào: bởi vậy bọn mi phải nhớ sâu sắc câu: "Đi dân nhớ, ở dân thương, sinh lý bình thường, lên giường dân...sướng" nghe!. Cả đám lính cười rung đùi. Tôi ngồi hóng hớt mà cũng không nhịn được. Những câu chuyện lính kể lính nghe trước giờ súng nổ phần nào cũng dịu bớt căng thẳng đan xen lo âu đang âm ỉ đè nặng trong tâm khảm người lính. Có một toán dân sự trong nước sang nghiên cứu sốt rét căng lều ở một góc rừng. Cánh lính trẻ xôn xao bàn tán vì trong đoàn có những cô gái trẻ mặc blouse trắng. Ở rừng, không bóng người dân, nghe được tiếng con gái còn khó hơn hái...sao trên trời. Vậy là kéo nhau đi xem mặt, đứng xa xa nghe tiếng con gái hỏi chuyện vì vệ binh canh gác cẩn mật. Canh gác vì sợ lính ở rừng thiếu thốn tình cảm rồi bốc đồng. Nghe nói dù đã quây bạt kín một góc suối để bọn con gái tắm táp thế mà vẫn có thằng leo lên cây cao ngồi phục bị vệ binh lôi cổ xuống. Tôi với thằng Diêu thơ thẩn ra ngồi bên bờ suối. Mùa khô nước chảy liu riu, những bông hoa dại tím miên man dịu vợi đến nao lòng mọc đầy ven suối. Những dòng nước nhỏ từ muôn trùng sông suối rồi sẽ hoà ca nơi trùng dương xa ngái, còn ngày mai của những thằng lính đôi mươi như chúng tôi không biết sẽ về đâu. Tối, thằng Diêu nhận lệnh sáng mai lên đường bắt liên lạc với chốt bộ binh. Nằm bên tôi thằng Diêu cựa mình trăn trở. Súng đạn vô tình nên lính thường hay dị đoan như ăn cơm khê, đi thay người khác...thường xui rủi. Lần này nó đi thay cho một thằng bị bệnh đột xuất nên buột miệng: Đi chuyến này tao lo quá, không biết có bị gì không. Tôi an ủi nó: Nước sông, công lính. Không đi chuyến này thì đi chuyến khác, có đứa nào tránh được đâu. May rủi thì chia đều, biết nói thế nào được. Hai đứa lan man chuyện nọ xọ chuyện kia cho đến nửa đêm về sáng. Mảnh trăng cuối rừng xuyên qua những mành lá chuối rách bươm chập chờn đi vào giấc ngủ của hai thằng lính trẻ. Trước đó mấy ngày anh Ngọc người Phú Khánh đi cùng anh Sơn hát boléro, Ngọc "lùn" lên chốt bộ binh bị địch phục. Anh Sơn trúng đạn nằm xuống tại chỗ. Anh Ngọc chạy thoát được lên chốt, Ngọc "lùn" chạy ngược hướng trở xuống bị đạn địch găm cánh tay. Thằng Diêu lên đường sáng sớm cùng hai thằng khác. Chừng mười giờ sáng thông tin báo về nó vướng mìn chết tức tưởi. Tôi rã rời tay chân. Phận đời của những thằng lính lênh đênh quá. Một ngày vẫn hai mươi bốn giờ nhưng tôi nghe sao dài dằng dặc. Đêm sâu hun hút, tôi thẫn thờ nhớ thằng Diêu, nhớ tiếng thở dài hắt ra trong ánh trăng vằng vặc. Trăng muôn đời vẫn vậy nhưng thằng Diêu đã mây bay về ngàn mang theo nửa vầng trăng lạnh. Tôi ở lại bên đời canh cánh bên lòng nửa vầng trăng đợi. Đợi thằng Diêu trở lại trong vô vọng quạnh hiu. Anh Bình cùng một toán khác đi lấy xác thằng Diêu lại trúng mìn KP2 khi chưa đến được nơi thằng Diêu gục ngã. Anh Tuấn bảo anh Bình đã được cáng về. Nhìn thân thể không toàn vẹn của anh lần cuối tôi đắng đót trong lòng. Trong cuộc chiến này nếu ai đó được trở về quê hương thì quả thực đó là điều cực kỳ may mắn. Hoàn toàn may mắn chứ không phải dựa vào sự từng trải của dại khôn. Tôi may mắn được trở về. Nguyên vẹn. Những lúc cùng cực nhất của cuộc đời, tôi nhớ về thằng Diêu, về những đồng đội đã nằm xuống vĩnh viễn nơi xứ người, để rồi mình thấy bao dung hơn, mạnh mẽ thêm. Có những lúc đêm về cô đơn nhìn trăng tàn trên phố, tôi bần thần nhớ lại đêm cuối của hai thằng lính trẻ nơi mảnh rừng xứ lạ. Rồi nghe nao lòng. "Thuở ấy thanh xuân, trăng Gành Hào tròn như chiếc gương. Giờ tóc pha sương, qua Gành Hào tiếc một vầng trăng". Mỗi khi nghe Cẩm Ly ca đến những câu cuối này trong bài hát "Đêm Gành Hào nghe điệu hoài lang" là tôi lại trôi giạt về những ngày tháng cũ. Người ta có thể đi ngang qua đời nhau bằng nhiều cách. Người để lại yêu thương phía sau được gọi là kỷ niệm. Người hằn sâu những ký ức buồn thành những vết thương lòng. Kỷ niệm là thứ làm ta nhung nhớ, còn vết thương lòng là thứ ta mặc định quên đi. Tóc pha sương tôi như cánh chim cuối trời phiêu bạt đi tìm lại nửa vầng trăng đợi ngày xưa. Vì thương!


