Kể chuyện Lý Tự Trọng
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, hình ảnh người thiếu niên anh hùng Lý Tự Trọng đã trở thành một biểu tượng bất tử cho ý chí và khát vọng của tuổi trẻ. Anh không chỉ là người đoàn viên đầu tiên mà còn là tấm gương chói lọi về lòng yêu nước, sự kiên trung bất khuất trước họng súng của kẻ thù.
Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh năm 1914 trong một gia đình yêu nước tại Thái Lan. Ngay từ nhỏ, anh đã bộc lộ tư chất thông minh và lòng căm thù giặc sâu sắc. Năm 1926, anh là một trong tám thiếu niên được chọn đi Quảng Châu (Trung Quốc) để học tập. Tại đây, anh may mắn được gặp gỡ và được chính Bác Hồ – lúc đó lấy tên là Lý Thụy – trực tiếp dìu dắt, bồi dưỡng. Chính Bác đã đổi tên cho anh thành Lý Tự Trọng, cái tên mang hàm ý về sự tự tôn, trọng nghĩa và lý tưởng cao đẹp. Với sự thông minh thiên bẩm, anh nhanh chóng thành thạo nhiều ngoại ngữ và trở thành một liên lạc viên đắc lực cho Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên.
Năm 1929, theo yêu cầu của tổ chức, Lý Tự Trọng về nước hoạt động tại Sài Gòn. Nhiệm vụ của anh vô cùng nguy hiểm: làm giao liên, chuyển phát tài liệu mật và vận động thanh niên tham gia cách mạng. Sài Gòn lúc bấy giờ bị bao vây bởi mạng lưới mật thám dày đặc của thực dân Pháp. Tuy nhiên, bằng sự mưu trí tuyệt vời, anh đã nhiều lần vượt qua các trạm gác của địch. Khi thì anh đóng vai người bốc vác ở bến tàu, lúc lại giả làm người bán báo dạo, bí mật giấu thư từ vào giỏ thức ăn hay kẽ hở của đồ vật. Sự bình tĩnh và khôn khéo của anh đã giúp mạch máu giao thông của cách mạng luôn được thông suốt.
Sự kiện đỉnh điểm diễn ra vào ngày 8 tháng 2 năm 1931. Tại sân vận động Larivière trong một buổi mít tinh, khi đồng chí Phan Bôi đang diễn thuyết, tên thanh tra mật thám Le Grand định lao lên bắt giữ. Không một chút do dự, Lý Tự Trọng đã rút súng bắn chết hắn để bảo vệ đồng đội. Sau hành động dũng cảm đó, anh bị giặc bắt. Trong ngục tối, thực dân Pháp đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man nhất để bắt anh khai ra tổ chức. Thế nhưng, câu trả lời của chúng chỉ là sự im lặng đầy khinh bỉ hoặc những lời đanh thép khẳng định lý tưởng. Đứng trước tòa án thực dân, người thanh niên mới 17 tuổi ấy đã dõng dạc tuyên bố câu nói bất hủ: "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể là con đường nào khác".
Sáng sớm ngày 21 tháng 11 năm 1931, giặc đưa anh đi hành quyết. Trong những giây phút cuối cùng, Lý Tự Trọng vẫn hiên ngang hát vang bài "Quốc tế ca", tiếng hát át cả tiếng xích xiềng và nỗi sợ hãi cái chết. Sự hy sinh của anh ở tuổi mười bảy đã để lại một niềm tiếc thương vô hạn nhưng cũng thắp sáng ngọn lửa đấu tranh cho toàn thể thanh niên Việt Nam. Anh ra đi, nhưng tinh thần và câu nói của anh vẫn mãi là kim chỉ nam cho các thế hệ trẻ hôm nay và mai sau trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quố



