Bài viết

KỂ CHUYỆN MẸ NHU – NGỌN LỬA THẦM LẶNG GIỮA LÒNG ĐỊCH

Tác phẩm kể lại cuộc đời và sự hy sinh thầm lặng của Lê Thị Đảnh (Mẹ Nhu) – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, người phụ nữ bình dị đã biến ngôi nhà nhỏ của mình thành “căn cứ an toàn” cho lực lượng biệt động Đà Nẵng trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Bằng trái tim người mẹ và ý chí kiên cường, Mẹ Nhu đã lấy sự hy sinh lặng lẽ để bảo vệ cách mạng, để lại một di sản tinh thần sâu sắc về lòng yêu nước, đức hy sinh và sức mạnh bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.

Đà Nẵng28/12/2025Nguyễn Trí Tâm (Chi đoàn trường THCS Lý Thường Kiệt - Phường Hòa Cường)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

- Họ và tên đầy đủ: Lê Thị Đảnh (còn gọi “Mẹ Nhu”) - Năm sinh: 1914 - 1968 - Phân loại: Cựu Chiến Binh - Mô tả: Lê Thị Đảnh, thường được gọi là Mẹ Nhu, sinh năm 1914 tại phường Thanh Lộc Đán, nay thuộc quận Thanh Khê, Đà Nẵng. Bà là một trong những phụ nữ tiêu biểu của phong trào cách mạng Đà Nẵng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Trong giai đoạn từ năm 1968, bà tham gia làm cơ sở cách mạng, trực tiếp nuôi giấu, che chở và bảo vệ nhiều chiến sĩ biệt động, cung cấp thông tin và hỗ trợ hoạt động cho lực lượng vũ trang ngay giữa lòng địch. Ngôi nhà của bà được ví như “điểm tựa an toàn” cho các tổ biệt động tại khu vực Thanh Khê. Với những cống hiến to lớn cho phong trào cách mạng Đà Nẵng, Lê Thị Đảnh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên tuổi của bà trở thành biểu tượng của lòng dân Đà Nẵng, biểu tượng cho sức mạnh thầm lặng của những người phụ nữ trong chiến tranh. - Bài viết: Trong lịch sử đấu tranh của dân tộc Việt Nam, có những con người bình dị nhưng đã hóa thành bất tử bởi tấm lòng son sắt với Tổ quốc. Họ không phải những chiến tướng cầm quân nơi tuyến lửa, mà chính là những người mẹ, người chị đứng phía sau, âm thầm nuôi giấc mơ độc lập cho đất nước. Giữa vô vàn những người phụ nữ kiên cường ấy, hình ảnh Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thị Đảnh, hay còn gọi là Mẹ Nhu, sáng bừng như ngọn lửa nhỏ nhưng không bao giờ tắt trong ký ức người dân Đà Nẵng. Cuộc đời bà là một bản anh hùng ca lặng lẽ — không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ mạnh để trở thành một biểu tượng của lòng trung trinh và tình yêu nước. Lê Thị Đảnh sinh năm 1914 tại Thanh Lộc Đán, quận Thanh Khê ngày nay. Cuộc đời bà gắn liền với mái nhà nghèo bên đường ray xe lửa, với gánh hàng nhỏ nuôi con qua những ngày tháng lam lũ. Thế nhưng chính những điều bình dị ấy đã tạo nên một người phụ nữ giàu lòng nhân hậu, mạnh mẽ và quyết liệt khi Tổ quốc cần. Từ năm 1968, bà trở thành cơ sở vững chắc của lực lượng biệt động Thành Đà Nẵng, đặc biệt là Đội biệt động Thanh Khê. Ngôi nhà của bà — theo tư liệu của Bảo tàng Đà Nẵng — được chiến sĩ ta gọi là “căn cứ an toàn giữa lòng địch”, nơi nhiều chiến sĩ từng ẩn náu trước khi thực hiện các trận đánh quan trọng.

Từ những năm 1968, ngôi nhà nhỏ của bà bên đường ray trở thành “căn cứ bí mật”, là nơi ăn, nơi nghỉ, nơi hội họp và là nơi chiến sĩ biệt động gửi gắm sinh mạng. Bất chấp kẻ thù lùng sục dữ dội, Mẹ Nhu vẫn bình thản tiếp tế, che chở và chuyển tin cho lực lượng ta. Những người chiến sĩ từng được bà cứu và nuôi giấu mãi không quên hình ảnh dáng người nhỏ gầy nhưng mạnh mẽ, luôn bảo họ: “Mi còn sống là tau mừng. Mi còn sống để mà đánh tiếp, để Đà Nẵng mình được giải phóng.” Câu nói vừa giản dị vừa đau lòng ấy nói lên tất cả tấm lòng mẹ — sẵn sàng chết để bảo vệ những người con của Tổ quốc. Câu chuyện tiêu biểu nhất trong cuộc đời bà diễn ra vào những ngày cuối tháng 12 năm 1968. Khi cơ sở bị địch phát hiện, chúng bao vây và bắt được bà. Biết bà giữ vai trò quan trọng trong hệ thống liên lạc của lực lượng biệt động, kẻ thù tìm mọi cách để khai thác thông tin. Chúng đánh đập tàn bạo, tra tấn bà không thương tiếc. Nhưng suốt những giờ phút sống – chết ấy, bà không khai nửa lời. Thân thể bà chịu đựng tra tấn, nhưng tinh thần bà vẫn kiên định, giữ trọn bí mật cho đồng đội. Địch không khuất phục được bà và đã sát hại bà vào ngày 26/12/1968. Sau ngày thống nhất đất nước, Nhà nước truy tặng bà danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, cùng nhiều huân chương cao quý. Trên mảnh đất Thanh Khê hôm nay, nơi đã xây dựng trường học, nhà cửa khang trang, người dân vẫn nhắc về bà bằng tất cả sự kính trọng. Ít ai biết rằng, chính nơi mà chúng ta đang sống bình yên này đã từng được bảo vệ bởi sự hy sinh thầm lặng của một người mẹ nghèo nhưng có trái tim vĩ đại. Nhắc đến Mẹ Nhu là nhắc đến sức mạnh kì diệu của những con người tưởng như rất đỗi bình thường. Bà không có vũ khí, không có quân hàm, nhưng trái tim bà chính là “thành lũy thép” che chở cho phong trào cách mạng Đà Nẵng. Cuộc đời bà dạy cho thế hệ trẻ hôm nay rằng: anh hùng không phải lúc nào cũng là những người bước đi giữa tiếng vỗ tay, mà đôi khi là những người lặng lẽ đứng sau, chấp nhận hi sinh cả cuộc đời để bảo vệ điều mình tin là đúng. Và có lẽ, nếu được nói điều gì với chúng ta hôm nay, bà sẽ không nhắc về những trận đòn, những ngày lao tù hay sự hy sinh của mình, mà chỉ nhẹ nhàng bảo rằng:

“Chỉ cần đất nước bình yên, tụi nhỏ được đến trường, rứa là tau vui rồi.” Ở bà, chúng ta nhìn thấy phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam: dịu dàng nhưng mạnh mẽ, âm thầm nhưng bất khuất, bình thường nhưng phi thường. Nhắc đến Mẹ Nhu không chỉ là nhắc lại một câu chuyện cũ, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay biết ơn, trân trọng và tiếp nối truyền thống kiên cường của quê hương Đà Nẵng — mảnh đất của những con người không bao giờ cúi đầu trước gian khổ. Cuộc đời của Lê Thị Đảnh – Mẹ Nhu – vì thế không chỉ là một trang sử về lòng dũng cảm, mà còn là lời nhắc nhở dịu dàng nhưng mạnh mẽ rằng: Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, và bằng những người mẹ như bà – bình dị, nhỏ bé, nhưng trái tim lớn hơn cả thời gian.

Picture1.jpg (12)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KỂ CHUYỆN MẸ NHU – NGỌN LỬA THẦM LẶNG GIỮA LÒNG ĐỊCH | Câu chuyện thời hoa lửa