Bài viết

KỂ CHUYỆN TRƯỜNG SƠN – SỐ 70: NHỮNG NGÀY GIAN KHỔ VÀ TÌNH YÊU NƠI CHIẾN KHU

Chuyến đi của nhóm Triệu Thuỳ (Tháng 9/1973) Đầu tháng 9 năm 1973, nhóm của Triệu Thị Thuỳ lên đường trước. Đến ngày 6/9, khi ra tới sông Tranh, mấy anh em xin đi nhờ được xe ô tô, đến 10 giờ đêm mới tới nơi. Thời tiết miền núi chiều lòng người bằng một trận mưa rừng ướt sũng quần áo, muỗi và vắt đón tiếp nhiệt tình. Thuỳ bị ngã hai cú điếng người, nhưng cô em vẫn tếu táo nhắn lại là mình vẫn béo như cũ. Khu vực ở mới sát sông Trà Nô nước trong vắt, lắm sỏi đá rất đẹp, nhưng thời gian đầu ai cũng ngán vì vắt, rận, dốc cao và nghe đồn có cả hổ. Trong thư gửi cho tôi và anh Phấn, Thuỳ dở khóc dở cười kể lại "tin buồn nhất đời": 13 chú gà con mang theo trên xe ô tô đã "hy sinh" sạch. Cô em buồn phát khóc, dù được ăn món thịt gà kho khế cũng không nguôi nổi, đành tha thiết nhờ chúng tôi kiếm đàn gà khác mang lên chứ trên đó không biết xoay xở đâu ra. Bữa ăn của mọi người trên đó khá tươi với canh chuối, canh khế và rất nhiều ốc. Nắng rừng thì gay gắt, anh Quảng lại suốt ngày trêu làm Thuỳ tức đến phát khóc mà không có tôi hay anh Phấn ở đó để bênh. Thuỳ còn khoe được bầu là "béo ngang Ấn" – nghĩa là nhất Thông tấn xã thời đó. Cô định gửi ít khế cho chúng tôi nhưng không kịp, đành hẹn lần sau và mong hai anh em tôi sớm lên hội quân. Phút chia ly và những trở ngại (Tối 23 - 24/9/1973) Những ngày cuối tháng 9, tôi sang ở bên Ngân – người yêu tôi. Đó là khoảng thời gian chúng tôi sống bên nhau trong những giây phút thiết tha, nồng cháy trước khi tôi di chuyển đến nơi ở mới, còn Ngân vẫn ở lại căn cứ cũ. Bên em, lòng tôi không khỏi băn khoăn khi biết những trở ngại mà Ngân đang phải chịu đựng chỉ vì yêu tôi. Anh bí thư chi bộ ở đơn vị Ngân – một người lớn tuổi, đã mất vợ – từng bộc lộ tình cảm nhưng bị Ngân từ chối. Vì ghen tức, anh ta gây đủ khó khăn cho Ngân trong công tác. Dù Ngân luôn làm việc đầy trách nhiệm, em vẫn bị cản trở, chưa được đưa vào diện đối tượng kết nạp Đảng. Ngày 28/9/1973, tôi chính thức lên đường chuyển đến vùng sông Trà Nô. Tạm biệt Trà My – nơi đã gh

Hà Nội12/08/2026Xã Tân An (Đoàn xã Tân An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyến đi của nhóm Triệu Thuỳ (Tháng 9/1973)

Đầu tháng 9 năm 1973, nhóm của Triệu Thị Thuỳ lên đường trước. Đến ngày 6/9, khi ra tới sông Tranh, mấy anh em xin đi nhờ được xe ô tô, đến 10 giờ đêm mới tới nơi. Thời tiết miền núi chiều lòng người bằng một trận mưa rừng ướt sũng quần áo, muỗi và vắt đón tiếp nhiệt tình. Thuỳ bị ngã hai cú điếng người, nhưng cô em vẫn tếu táo nhắn lại là mình vẫn béo như cũ.

Khu vực ở mới sát sông Trà Nô nước trong vắt, lắm sỏi đá rất đẹp, nhưng thời gian đầu ai cũng ngán vì vắt, rận, dốc cao và nghe đồn có cả hổ. Trong thư gửi cho tôi và anh Phấn, Thuỳ dở khóc dở cười kể lại "tin buồn nhất đời": 13 chú gà con mang theo trên xe ô tô đã "hy sinh" sạch. Cô em buồn phát khóc, dù được ăn món thịt gà kho khế cũng không nguôi nổi, đành tha thiết nhờ chúng tôi kiếm đàn gà khác mang lên chứ trên đó không biết xoay xở đâu ra.

Bữa ăn của mọi người trên đó khá tươi với canh chuối, canh khế và rất nhiều ốc. Nắng rừng thì gay gắt, anh Quảng lại suốt ngày trêu làm Thuỳ tức đến phát khóc mà không có tôi hay anh Phấn ở đó để bênh. Thuỳ còn khoe được bầu là "béo ngang Ấn" – nghĩa là nhất Thông tấn xã thời đó. Cô định gửi ít khế cho chúng tôi nhưng không kịp, đành hẹn lần sau và mong hai anh em tôi sớm lên hội quân.

Phút chia ly và những trở ngại (Tối 23 - 24/9/1973)

Những ngày cuối tháng 9, tôi sang ở bên Ngân – người yêu tôi. Đó là khoảng thời gian chúng tôi sống bên nhau trong những giây phút thiết tha, nồng cháy trước khi tôi di chuyển đến nơi ở mới, còn Ngân vẫn ở lại căn cứ cũ.

Bên em, lòng tôi không khỏi băn khoăn khi biết những trở ngại mà Ngân đang phải chịu đựng chỉ vì yêu tôi. Anh bí thư chi bộ ở đơn vị Ngân – một người lớn tuổi, đã mất vợ – từng bộc lộ tình cảm nhưng bị Ngân từ chối. Vì ghen tức, anh ta gây đủ khó khăn cho Ngân trong công tác. Dù Ngân luôn làm việc đầy trách nhiệm, em vẫn bị cản trở, chưa được đưa vào diện đối tượng kết nạp Đảng.

Ngày 28/9/1973, tôi chính thức lên đường chuyển đến vùng sông Trà Nô. Tạm biệt Trà My – nơi đã ghi dấu những ngày tháng êm đẹp của tình yêu đôi lứa. Chia tay em thân yêu, lòng tôi trăn trở không biết đến bao giờ mới có ngày gặp lại.

Lá thư từ Trà My (Ngày 14/10/1973)

Gần một tháng sau ngày chia tay, tôi nhận được thư Ngân gửi, đong đầy nhớ thương và nỗi niềm tâm sự.

Ngân kể, sau khi tạm biệt tôi ngày 23/9, em phải đi mang gạo Bình Sơn mãi đến cuối tháng mới về. Đã định bụng về nhà sẽ viết cho tôi một lá thư thật dài, nhưng công việc cuốn lấy em. Chiều 1/10, cơ quan liên hoan chia tay đồng chí Đệ đi xa, dù đông gần 70 người nhưng Ngân vẫn thấy trống trải, buồn xiêu vì vắng tôi. Tối họp xong đã muộn, em tranh thủ nói chuyện với Đệ nên chưa kịp viết thư ngay.

Sáng hôm sau (2/10), Ngân lại phải đi công tác gấp vì có người ốm dưới kho. Vừa qua khỏi đèo Ba Hương thì bão lụt ập đến. Mưa gió tầm tã gầm hú giữa rừng núi đen thẫm, thê lương, làm Ngân nhớ lại hình ảnh của tôi mùa mưa tháng 10 năm ngoái. Trận bão giam chân em suốt 11 ngày đêm – 11 ngày đêm đằng đẵng nhớ tôi quay quắt.

Nước rút, Ngân sửa sang đồ đạc về cơ quan thì lại mắc kẹt ở sông Trường mất 3 ngày 2 đêm. Chiều thứ 7, em phải bơi qua sông để về nhà. Nghe tin anh Nam Sơn đi họp ngoài chỗ tôi, Ngân đoán tôi đang ngóng thư em lắm. Tối hôm đó, em chẳng làm gì, chỉ mắc võng nằm nghĩ xem giờ này tôi đang làm gì, có đang nhớ về em không.

Hôm sau, Ngân cùng Hải đi thăm anh San và anh Hạnh ở viện. Trên đường đi qua gành đá gần khu sản xuất, thấy đoàn đánh cá, hai đứa xà vào "bắt hôi" cũng được một cân cá nhưng ướt ngoi ngóp như mèo mắc mưa. Ăn cơm trưa xong ở khu sản xuất, Ngân đưa cá nhờ anh Hạnh mang vào viện cho anh San rồi về nhà thay quần áo.

Ngân khoe dạo này trời mưa nên da dẻ lại trắng trẻo như thời ở Dốc Voi, môi son da trắng, chỉ có người là hơi to ra một chút. Cuộc sống ở căn cứ vẫn bình thường, nhưng nhiều lúc nghĩ lại những bất công người ta gây ra cho mình, em lại uất giận bảo ước gì hồi đó yêu tôi cứ giấu kín, không báo cáo tổ chức để "phản cho người ấy một trận cho biết mặt".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KỂ CHUYỆN TRƯỜNG SƠN – SỐ 70: NHỮNG NGÀY GIAN KHỔ VÀ TÌNH YÊU NƠI CHIẾN KHU | Câu chuyện thời hoa lửa