Kể chuyện từ góc nhìn của một chiến sĩ
Họ Tên: Nguyễn Thị Thanh Trúc
Lớp: 11A3
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Kể chuyện từ góc nhìn của một chiến sĩ
Tôi tên Nguyễn Hồng Châu, là người lính của Quân giải phóng miền nam thuộc trung đoàn 95 sư đoàn 325. đã 54 năm kể ngày tôi khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, rời xa quê hương và lên đường bảo vệ Tổ quốc. 54 năm, biết bao nhiêu máu và nước mắt đã đổ xuống trên mảnh đất này.
Tôi nhập ngũ tháng 12 năm 1971, khi tôi 20 tuổi, độ tuổi trần đầy nhiệt huyết và quyết tâm đánh đuổi quân xâm lược. Sau 3 tháng huấn luyện,đơn vị chúng tôi được bổ sung vào chiến trường Quảng Trị tham gia chiến dịch bảo vệ thành cổ Quảng Trị. Năm 1972, khi cuộc chiến ở Quảng Trị trở nên ác liệt, cả sư đoàn nhận lệnh hành quân thần tốc vào Nam. Trung đoàn 95 chúng tôi, với nhiệm vụ là đảm bảo hậu cần, phải gồng mình gánh vác trọng trách tiếp tế cho các đơn vị đang cầm cự và tấn công địch.
Không như các anh trực tiếp đối mặt với quân thù, chúng tôi ít khi nổ súng. Nhưng không vì thế mà công việc của chúng tôi bớt phần gian nan. Tiểu đội tôi được phân công vận chuyển vũ khí và lương thực cho các tổ chốt trong thị xã Quảng trị qua sông Thạch Hãn tại bến vượt thôn Nhan Biều...Con đường vận chuyển từ hậu phương ra tiền tuyến là một thử thách thực sự. Bom đạn địch cày xới ngày đêm, biến những con đường mòn thành những bãi lầy, những hố bom tử thần. Đoàn xe vận tải cơ giới bị đánh phá dữ dội, nên phần lớn hàng hóa phải vận chuyển bằng sức người. Chúng tôi, những người lính hậu cần, trở thành những "con thoi" trên con đường máu lửa.
Tôi nhớ 1 lần, khoảng 7h tối tổ đội chúng tôi gồm 3 người chuyển hàng lên xuồng cao su - chèo ngang qua sông để chuyển sang bên thị xã, khi chèo thuyền cách bến được 5 - 10m thì 1 đợt pháo kích của địch bắn đến, trên mặt sông từng cột nước bùng lên, dưới ánh pháo sáng của đèn dù chúng tôi phải nhảy xuống sông áp người vào cạnh xuồng để chánh mảnh đạn bay tới.
Sau đợt pháo bắn tới thì mạnh pháo bắn văng vào xuồng làm xuồng bị thủng, chiếc xuồng từ từ chìm xuống.Toàn bộ vũ khí và lương thực chìm xuống đáy sông, chúng tôi kéo xuồng quay lại bến vào bờ thì thấy thiếu 1 chiến sĩ. Đồng chí ấy đã hi sinh do bị 1 mảnh pháo văng vào đầu, ngã xuống sông và bị dòng nước cuốn trôi.
Những ngày tháng ở Quảng Trị, tôi đã chứng kiến biết bao sự hy sinh, mất mát. Nhưng tôi cũng cảm nhận được tinh thần đồng đội, tình quân dân thắm thiết. Chúng tôi cùng nhau chia sẻ những khó khăn, gian khổ, cùng nhau chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc.
Sau 81 ngày đêm chiến đấu kiên cường, chúng tôi buộc phải rút khỏi Thành Cổ. Quân địch đã chiếm lại được thành, nhưng họ đã phải trả một giá quá đắt. Hàng ngàn binh lính đã bỏ mạng trên mảnh đất này...
Ngày 30-4-1975, Sài Gòn giải phóng. Năm 1976, tôi được cử đi học trường đào tạo lớp quản trị trưởng khoá 1 thuộc trường quân chính quân đoàn 2. Sau 1 năm học tập,ra trường tôi được phong quân hàm chuẩn uý chức vụ quản trị trưởng đc điều động về cục hậu cần quân đoàn 2. Sau 10 năm phục vụ trong quân đội cuối năm 1981 về nghỉ mất sức 61% hiện nay đc hưởng chế độ bệnh binh 2.
Cuộc sống của những người lính hậu cần như chúng tôi ít được biết đến, ít được ca ngợi. Nhưng chúng tôi tự hào vì đã góp phần vào chiến thắng của dân tộc. Chúng tôi biết rằng, những hy sinh thầm lặng của chúng tôi đã giúp cho các chiến sĩ ở tiền tuyến có đủ sức mạnh để đánh đuổi quân xâm lược. Những năm tháng ở Quảng Trị, trên con đường máu lửa, đã để lại trong tôi những kỷ niệm không thể nào quên. Tôi luôn nhớ về những đồng đội đã hy sinh, những người dân đã giúp đỡ chúng tôi. Họ là những người hùng thầm lặng của cuộc chiến tranh.
Đến nay, tôi đã là một ông lão ngoài bảy mươi. Nhìn lại cuộc đời mình, tôi cảm thấy tự hào vì đã được cống hiến cho Tổ quốc. Tôi tin rằng, những hy sinh của chúng tôi sẽ không vô ích, đất nước Việt Nam sẽ ngày càng giàu mạnh và tươi đẹp hơn.
" Đỏ lên thạch hãn xin chèo nhẹ
Dưới sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi đôi mươi thành xông nước
Vô yên bờ cõi mãi nghìn năm"
(1 cựu binh trong trận chiến thành cổ Quảng Trị khi thăm lại chiến trường xưa đã xúc động viết mấy vần thơ)


