Kể chuyện về Bác Hồ – Bài học về sự công bằng
Trong cuộc đời hoạt động cách mạng, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn đề cao sự công bằng, công tâm và bình đẳng. Đối với Bác, dù là cán bộ có chức vụ hay một người dân bình thường, mọi người đều phải được đối xử bằng sự tôn trọng và đúng với công sức, trách nhiệm của mình.
Trong một lần Bác đến thăm một đơn vị, cán bộ và chiến sĩ trong đơn vị rất vui mừng. Mọi người muốn dành cho Bác những điều tốt nhất nên đã chuẩn bị một bữa ăn chu đáo.
Sau khi dùng bữa, Bác hỏi:
– Hôm nay các chú ăn có giống Bác không?
Cán bộ trả lời rằng mọi người đều dùng bữa như nhau.
Bác tiếp tục hỏi:
– Thế các chú phục vụ có được ăn cùng không?
Khi biết những người phục vụ vẫn chưa ăn vì phải lo công việc, Bác không vui. Người nhắc rằng những người làm nhiệm vụ phục vụ cũng là cán bộ, chiến sĩ, cũng đã làm việc vất vả và cần được quan tâm như mọi người.
Bác không muốn vì mình mà những người khác phải chịu thiệt.
Qua một câu hỏi rất nhỏ, Bác đã cho mọi người thấy thế nào là sự công bằng. Người không chấp nhận việc một người được hưởng phần tốt hơn trong khi người khác phải chịu phần thiệt thòi chỉ vì họ ở vị trí phục vụ.
Bác luôn cho rằng mỗi người đều có nhiệm vụ riêng và công việc nào cũng đáng được trân trọng.
Trong cách làm việc, Bác cũng rất công tâm. Khi đánh giá cán bộ, Người không dựa vào việc người đó thân quen hay có chức vụ cao, mà quan tâm đến phẩm chất, năng lực và kết quả công việc.
Ai làm tốt thì Bác biểu dương. Ai có khuyết điểm thì Bác nhắc nhở. Người luôn mong cán bộ phải biết đặt lợi ích của tập thể và nhân dân lên trên lợi ích cá nhân.
Có lần, khi nghe cán bộ báo cáo về thành tích của một địa phương, Bác không chỉ nghe những điều tốt đẹp mà còn hỏi kỹ:
– Còn điều gì nhân dân chưa hài lòng? Còn ai gặp khó khăn không?
Bác muốn nhìn nhận sự việc một cách đầy đủ, không chỉ nghe những lời khen.
Bởi theo Bác, công bằng không phải là chỉ nhìn vào thành tích của một số người, mà phải quan tâm đến quyền lợi của tất cả mọi người.
Bác đặc biệt quan tâm đến những người yếu thế, người nghèo, thương binh, gia đình liệt sĩ và những người còn gặp khó khăn. Người cho rằng chăm lo cho những người thiệt thòi không phải là thiên vị, mà chính là thực hiện công bằng, bởi họ đã chịu nhiều mất mát và cần được xã hội quan tâm, giúp đỡ.
Trong cách ứng xử, Bác cũng rất bình đẳng.
Khi gặp một em nhỏ, Bác vui vẻ hỏi chuyện. Khi gặp người nông dân, Bác quan tâm đến mùa màng. Khi gặp công nhân, Bác hỏi về công việc. Khi gặp chiến sĩ, Bác hỏi về sức khỏe và đời sống.
Bác không coi trọng địa vị hay tiền bạc của một người. Điều Bác quan tâm là con người ấy đang sống như thế nào, đang làm gì và có đóng góp gì cho cộng đồng.
Chính vì vậy, Bác luôn được nhân dân yêu quý và kính trọng.
Bài học về sự công bằng của Bác không chỉ nằm ở cách Người đối xử với mọi người mà còn thể hiện trong cách Người tự nhìn nhận bản thân.
Bác không đặt mình ra ngoài những quy định chung. Người luôn làm gương trong tiết kiệm, trong lao động và trong sinh hoạt. Bác yêu cầu cán bộ phải làm trước, bản thân Người cũng thực hiện trước.
Từ câu chuyện ấy, chúng ta hiểu rằng công bằng không có nghĩa là ai cũng nhận được hoàn toàn giống nhau trong mọi hoàn cảnh. Công bằng là biết tôn trọng mọi người, đánh giá đúng công sức, trao cơ hội phù hợp và bảo vệ quyền lợi chính đáng của mỗi người.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, bài học này càng có ý nghĩa.
Trong học tập, cần đánh giá kết quả dựa trên sự cố gắng và thực chất, không thiên vị bạn bè.
Trong công việc, cần phân công nhiệm vụ rõ ràng, ghi nhận đúng đóng góp và không đùn đẩy trách nhiệm.
Trong hoạt động tập thể, cần lắng nghe ý kiến của mọi người, không để người ít nói bị bỏ quên và không vì thân quen mà đối xử khác biệt.
Trong cuộc sống, cần biết tôn trọng sự khác nhau về hoàn cảnh, khả năng và điều kiện của mỗi người.
Đặc biệt, đối với đoàn viên, thanh niên, sự công bằng còn thể hiện ở việc biết bảo vệ điều đúng, không bao che cho sai trái, không vì lợi ích cá nhân mà làm ảnh hưởng đến tập thể.
Học Bác về sự công bằng cũng là học cách sống ngay thẳng, công tâm và có trách nhiệm.
Một tập thể chỉ thật sự đoàn kết khi mọi người cảm thấy mình được tôn trọng và đối xử công bằng. Một cơ quan chỉ có thể tạo dựng niềm tin khi cán bộ làm việc công tâm, minh bạch. Một cộng đồng chỉ có thể phát triển bền vững khi quyền lợi chính đáng của mỗi người được quan tâm.
Câu chuyện về Bác Hồ nhắc nhở chúng ta rằng:
Công bằng bắt đầu từ cách chúng ta đối xử với người bên cạnh.
Đừng vì người này thân quen mà ưu ái, đừng vì người kia ít nói mà bỏ qua, cũng đừng vì lợi ích của bản thân mà để người khác chịu thiệt.
Hãy biết lắng nghe, biết tôn trọng, biết đánh giá đúng và biết bảo vệ những điều chính đáng.
Bác Hồ đã để lại cho chúng ta một bài học giản dị nhưng sâu sắc: sống công bằng là sống có trách nhiệm với người khác; làm việc công tâm là đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.
Và với mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay, học Bác về sự công bằng chính là học cách trở thành một người ngay thẳng, công tâm, biết tôn trọng mọi người và luôn hành động vì lợi ích chung.
Đó là một phẩm chất cần thiết để xây dựng một tập thể đoàn kết, một cộng đồng văn minh và một xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.



