Kể chuyện về Bác Hồ – Dám nghĩ dám làm
Có một câu chuyện rất giản dị về Bác Hồ nhưng chứa đựng một bài học sâu sắc về tinh thần dám nghĩ, dám làm và luôn biến những điều mình suy nghĩ thành hành động cụ thể.
Những năm cuối thập niên 1950, Bác Hồ đặc biệt quan tâm đến việc trồng cây, gây rừng và bảo vệ môi trường. Bác nhận thấy đất nước còn nghèo, đời sống nhân dân còn nhiều khó khăn, nếu biết trồng cây thì vừa có thêm nguồn gỗ, vừa giữ đất, giữ nước, cải thiện môi trường và tạo cảnh quan cho cuộc sống.
Từ suy nghĩ ấy, Bác không chỉ vận động mọi người mà chính Người trực tiếp tham gia trồng cây.
Mỗi dịp đầu xuân, Bác thường cùng cán bộ, nhân dân trồng cây. Bác tự tay đào hố, đặt cây xuống đất, vun đất và chăm sóc cây. Người muốn mọi người hiểu rằng, nói về một việc tốt thôi chưa đủ, quan trọng là phải bắt tay vào làm.
Từ những việc làm cụ thể ấy, Bác đã phát động phong trào trồng cây trong toàn dân. Năm 1959, trong dịp chuẩn bị đón Tết, Bác viết bài “Tết trồng cây” và kêu gọi nhân dân tích cực trồng cây, gây rừng.
Lời kêu gọi của Bác rất giản dị nhưng đã nhanh chóng trở thành một phong trào rộng lớn.
Điều đáng quý là Bác không chỉ đưa ra một ý tưởng rồi giao cho người khác thực hiện. Người trực tiếp làm trước để mọi người cùng làm theo.
Bác trồng cây ở nơi làm việc, ở những khu vực công cộng và trong những lần đi thăm địa phương. Khi thấy cây được trồng, Bác còn nhắc mọi người phải chăm sóc để cây sống và phát triển, bởi trồng cây mà không chăm sóc thì cũng khó đạt được kết quả.
Qua câu chuyện ấy, chúng ta thấy rõ phong cách của Bác: nghĩ đến điều có ích cho nhân dân thì mạnh dạn đề xuất, đã đề xuất thì phải bắt tay vào làm, đã làm thì phải làm đến nơi đến chốn.
Tinh thần dám nghĩ, dám làm của Bác không phải là sự nóng vội hay làm việc theo cảm tính. Bác luôn suy nghĩ kỹ, nhìn thấy lợi ích lâu dài rồi mới hành động. Khi đã xác định việc đó có ích cho đất nước, cho nhân dân, Người kiên trì vận động mọi người cùng thực hiện.
Một cái cây được trồng hôm nay có thể chưa đem lại lợi ích ngay. Nhưng vài năm, vài chục năm sau, cây sẽ cho bóng mát, bảo vệ đất, góp phần cải thiện môi trường và đem lại lợi ích cho nhiều thế hệ.
Đó chính là tầm nhìn của Bác: làm một việc hôm nay nhưng nghĩ đến lợi ích của ngày mai.
Từ câu chuyện trồng cây của Bác, chúng ta có thể liên hệ đến cuộc sống của thế hệ trẻ hôm nay.
Trong công việc, nếu có một ý tưởng tốt, chúng ta cần mạnh dạn đề xuất. Nhưng đề xuất thôi chưa đủ, cần biến ý tưởng thành hành động cụ thể.
Trong hoạt động Đoàn, nếu thấy địa phương còn vấn đề cần giải quyết, đoàn viên, thanh niên có thể chủ động đề xuất những mô hình phù hợp như vệ sinh môi trường, trồng cây xanh, hỗ trợ người dân, giúp đỡ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn, chuyển đổi số cộng đồng...
Quan trọng nhất là sau khi đề xuất, phải bắt tay vào thực hiện và chịu trách nhiệm với công việc của mình.
Bác Hồ đã cho chúng ta thấy một điều rất giản dị: những việc lớn lao không phải lúc nào cũng bắt đầu từ những điều lớn lao. Một phong trào có thể bắt đầu từ một cái cây. Một thay đổi có thể bắt đầu từ một hành động nhỏ. Một việc tốt có thể bắt đầu từ chính đôi bàn tay của mỗi người.
Ngày nay, mỗi đoàn viên, thanh niên hãy học Bác từ tinh thần ấy: dám nghĩ những điều tích cực, dám đề xuất những sáng kiến có ích, dám bắt tay vào làm và kiên trì với việc mình đã chọn.
Đừng chờ người khác làm trước khi mình có thể làm. Đừng chỉ nói về những điều tốt đẹp mà hãy biến lời nói thành hành động.
Bởi như câu chuyện về Bác và Tết trồng cây đã cho thấy, một việc làm nhỏ nếu được bắt đầu đúng lúc, được thực hiện bằng sự kiên trì và được nhiều người cùng hưởng ứng, sẽ tạo thành một giá trị lớn cho cộng đồng.
Bác Hồ đã trồng một cây xanh, nhưng từ những cây xanh ấy đã hình thành một phong trào rộng lớn trong cả nước.
Và bài học Bác để lại cho chúng ta hôm nay thật giản dị:
Nghĩ đúng – dám làm – làm đến cùng – làm vì lợi ích chung.
Đó chính là tinh thần dám nghĩ, dám làm mà mỗi đoàn viên, thanh niên cần rèn luyện để biến nhiệt huyết của tuổi trẻ thành những việc làm thiết thực cho gia đình, quê hương và đất nước.



