Kể chuyện về Bác Hồ – Lối sống giản dị
Trong cuộc đời của Chủ tịch Hồ Chí Minh, có một điều khiến mọi người luôn kính phục, đó là dù ở bất cứ cương vị nào, Bác vẫn giữ cho mình một lối sống vô cùng giản dị, gần gũi và thanh cao. Sự giản dị của Bác không phải là câu chuyện lớn lao. Nó hiện diện trong từng bữa ăn, bộ quần áo, đôi dép, nơi ở và cách Bác ứng xử với mọi người.
Trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn, bữa cơm của Bác thường chỉ có những món ăn quen thuộc như rau, cá, canh và một vài món đơn giản. Bác không yêu cầu những món ăn cầu kỳ, đắt tiền.
Một lần, trong bữa ăn, có món ăn được chuẩn bị khá ngon. Bác nhìn món ăn rồi hỏi người phục vụ:
– Món này ở đâu có?
Khi biết đó là món được chuẩn bị riêng cho Bác, Người nhẹ nhàng nói rằng đồng bào, cán bộ còn nhiều người khó khăn, không nên vì Bác mà chuẩn bị những thứ quá đặc biệt.
Bác thường căn dặn mọi người phải tiết kiệm, không được lãng phí của cải của Nhà nước và nhân dân.
Trong bữa ăn, Bác cũng rất trân trọng từng hạt cơm. Khi ăn, Bác thường dùng hết phần cơm của mình, không để thừa. Người hiểu rằng để có được một hạt gạo, người nông dân phải trải qua bao ngày tháng lao động vất vả.
Có lần, khi thấy một chút cơm còn lại, Bác nhắc cán bộ phục vụ không nên bỏ đi. Người nói đại ý rằng nhân dân còn khó khăn, phải biết quý trọng hạt gạo.
Sự giản dị của Bác còn thể hiện rõ qua trang phục.
Bác thường mặc những bộ quần áo kaki đã quen thuộc. Khi quần áo cũ, nếu còn dùng được, Bác vẫn tiếp tục sử dụng. Khi bị sờn hoặc rách, Người cho sửa lại chứ không vội thay bộ mới.
Đôi dép cao su của Bác cũng trở thành hình ảnh rất quen thuộc. Đôi dép được làm từ vật liệu đơn giản, nhưng Bác sử dụng trong thời gian dài. Khi dép bị hỏng, Người cho sửa lại để tiếp tục sử dụng.
Có lần, cán bộ đề nghị thay đôi dép mới vì đôi dép cũ đã sử dụng lâu ngày. Bác không đồng ý ngay. Người cho rằng nếu đôi dép vẫn còn sử dụng được thì chưa cần thay.
Qua những việc tưởng như rất nhỏ ấy, Bác dạy mọi người một bài học sâu sắc: đừng chạy theo sự xa hoa, hãy biết quý trọng những gì mình đang có.
Nơi ở của Bác cũng rất giản dị.
Khi làm việc tại Phủ Chủ tịch, Bác không chọn những căn phòng sang trọng mà ở trong một ngôi nhà sàn đơn sơ. Ngôi nhà chỉ có những vật dụng cần thiết cho sinh hoạt và làm việc.
Bàn làm việc của Bác cũng không có quá nhiều đồ đạc. Những vật dụng cần thiết được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp.
Nhưng có lẽ điều giản dị nhất ở Bác chính là cách Người đối xử với mọi người.
Bác không tạo ra khoảng cách giữa mình với cán bộ, chiến sĩ và nhân dân. Khi gặp một người lao động, Bác hỏi thăm công việc. Gặp chiến sĩ, Bác hỏi sức khỏe. Gặp thiếu nhi, Bác vui vẻ trò chuyện.
Bác có thể ngồi ăn cơm với công nhân, trò chuyện với người nông dân, thăm hỏi các chiến sĩ và vui đùa cùng thiếu nhi.
Trong mắt Bác, mỗi người đều đáng được tôn trọng.
Có những câu chuyện kể rằng khi đến thăm một địa phương, Bác không chỉ nghe báo cáo của cán bộ mà còn muốn trực tiếp gặp người dân. Người hỏi về mùa màng, việc làm, cuộc sống và những khó khăn mà bà con đang gặp phải.
Bác luôn muốn nghe những điều thật, những vấn đề thật của cuộc sống chứ không chỉ nghe những lời báo cáo đẹp.
Chính lối sống gần gũi ấy khiến nhân dân cảm nhận được Bác như một người thân trong gia đình.
Điều đặc biệt là sự giản dị của Bác không phải để tạo hình ảnh. Đó là một lối sống đã trở thành thói quen và xuất phát từ quan niệm sâu sắc của Người: mình là người phục vụ nhân dân, vì vậy phải sống tiết kiệm, trong sạch và gần gũi với nhân dân.
Bác từng căn dặn cán bộ, đảng viên phải giữ gìn phẩm chất đạo đức, chống chủ nghĩa cá nhân, chống xa hoa, lãng phí. Người cho rằng cán bộ càng giữ chức vụ cao càng phải gương mẫu.
Nhìn vào cuộc sống của Bác, mọi người hiểu rằng giản dị không có nghĩa là nghèo nàn. Giản dị là biết đủ, biết tiết chế, biết trân trọng những giá trị thật và không đặt vật chất lên trên trách nhiệm.
Ngày nay, cuộc sống đã thay đổi rất nhiều. Điều kiện vật chất tốt hơn, công nghệ phát triển, con người có nhiều lựa chọn hơn. Nhưng bài học về lối sống giản dị của Bác vẫn còn nguyên giá trị.
Đối với mỗi đoàn viên, thanh niên, học Bác về sự giản dị có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ: ăn uống vừa đủ, không lãng phí; sử dụng điện, nước hợp lý; giữ gìn tài sản chung; ăn mặc phù hợp; không chạy theo hình thức; biết tôn trọng mọi người và sống chân thành.
Đặc biệt, trong thời đại mạng xã hội, sự giản dị còn là biết sống thật, không chạy theo những hình ảnh hào nhoáng, không lấy vật chất hay sự nổi tiếng làm thước đo giá trị của bản thân.
Một người trẻ có thể ăn mặc đẹp, sử dụng công nghệ hiện đại và có cuộc sống đầy đủ, nhưng vẫn có thể sống giản dị nếu biết tiết chế, biết chia sẻ và không phô trương.
Câu chuyện về lối sống giản dị của Bác Hồ nhắc chúng ta rằng:
Giản dị không làm con người trở nên nhỏ bé. Ngược lại, chính sự giản dị làm nên vẻ đẹp của một con người có nhân cách.
Bác Hồ đã sống một cuộc đời giản dị nhưng để lại một sự nghiệp vô cùng lớn lao.
Người không cần những thứ xa hoa để được kính trọng. Người được nhân dân yêu quý bởi lòng yêu nước, tình thương con người, sự tận tụy và một cuộc sống trong sạch, gần gũi.
Với thế hệ trẻ hôm nay, học Bác không phải là bắt chước từng món đồ hay cách sinh hoạt của Người, mà là học tinh thần phía sau lối sống ấy: sống chân thành, tiết kiệm, khiêm tốn, không phô trương và luôn hướng những điều tốt đẹp của mình vào việc có ích cho cộng đồng.
Bởi cuối cùng, giá trị của một con người không nằm ở việc có bao nhiêu vật chất, mà nằm ở việc người đó đã sống như thế nào, đã yêu thương ai và đã làm được những điều gì có ích cho cuộc đời.
Đó chính là bài học sâu sắc mà Bác Hồ đã để lại cho mỗi chúng ta về một lối sống giản dị mà cao đẹp.



