Kế hoạch di tản của chính phủ Hoa Kỳ
Đến tháng 4 năm 1975, không chỉ các nhà ngoại giao và sĩ quan quân sự Hoa Kỳ đang hoạt động tại Sài Gòn, mà ngay cả chính quyền Tổng thống Gerald Ford tại Washington cũng bắt đầu soạn thảo một kế hoạch sơ tán toàn diện nhằm rút toàn bộ công dân Hoa Kỳ khỏi lãnh thổ Việt Nam. Tuy nhiên, quá trình triển khai kế hoạch gặp phải hàng loạt trở ngại phát sinh từ thực tế chiến trường, yếu tố pháp lý, cũng như những tính toán chiến lược trên bàn cờ quốc tế. Theo đánh giá sơ bộ, Hoa Kỳ cần tổ chức sơ tán cho khoảng 1.250 công dân và nhân viên dân sự đang thường trú tại miền Nam Việt Nam – một con số hoàn toàn có thể xử lý trong vòng một ngày bằng trực thăng. Song thách thức thực sự lại đến từ nhu cầu di tản ngày càng gia tăng của hàng chục nghìn người Việt Nam, phần lớn là những cá nhân từng cộng tác với chính phủ và quân đội Hoa Kỳ trong suốt thời gian chiến tranh.[56] Trong nhiều cuộc trao đổi với Nhà Trắng, Đại sứ Graham Martin nhiều lần nhấn mạnh rằng Hoa Kỳ có trách nhiệm đạo đức và chính trị trong việc đảm bảo an toàn cho những người Việt từng cộng tác với chính quyền Washington. Trước sức ép này, chính quyền Ford buộc phải tìm kiếm một giải pháp dung hòa giữa hai phương án cực đoan: hoặc tiến hành một chiến dịch sơ tán quy mô lớn bao gồm cả công dân Mỹ và cộng tác viên Việt Nam, hoặc chỉ tập trung rút người Mỹ trong trường hợp tình hình trở nên nguy cấp, như khi sân bay Tân Sơn Nhứt bị tấn công. Cuối cùng, phương án trung gian được thông qua: ưu tiên sơ tán công dân Hoa Kỳ, đồng thời tận dụng tối đa mọi chuyến bay cả quân sự lẫn dân sự để đưa thêm người Việt Nam rời khỏi Việt Nam trong khả năng cho phép.[57]



