Người có công giúp đỡ cách mạng

KỂ LẠI ĐỂ KHÔNG AI BỊ LÃNG QUÊN

Lạng Sơn09/08/2026Phường Đăk Bla (Đoàn phường Đăk Bla)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau hơn bốn mươi năm kể từ những ngày trực tiếp cầm súng chiến đấu trên chiến trường Campuchia, ông Nguyễn Văn Nhuận vẫn còn nhớ rất nhiều gương mặt của những người đã từng cùng ông đi qua những năm tháng khốc liệt.

Có người đã trở về với gia đình.

Có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Có người đến hôm nay tên tuổi chỉ còn được nhắc lại trong những buổi gặp mặt đồng đội.

Mỗi lần nhớ về quá khứ, ông không nghĩ mình là người đặc biệt.

Ông luôn nói rằng, mình chỉ là một người lính bình thường đã may mắn được sống trở về.

Trong khi đó, rất nhiều đồng đội của ông đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi biên giới.

Chính vì vậy, mỗi khi có dịp kể chuyện, ông luôn cố gắng kể bằng tất cả những gì mình còn nhớ.

Không phải để nhắc đến công lao của bản thân.

Càng không phải để tìm kiếm sự ngợi khen.

Ông kể bởi ông hiểu rằng, nếu những người còn sống không kể lại, theo thời gian, nhiều ký ức sẽ dần phai nhạt.

Những địa danh từng in dấu bước chân người lính có thể đổi thay.

Những cánh rừng năm xưa có thể đã xanh trở lại.

Nhưng những câu chuyện về sự hy sinh, về tình đồng đội và về trách nhiệm của một thế hệ không nên bị lãng quên.

Ông từng chứng kiến những người chỉ huy ngã xuống ngay trên trận địa.

Ông từng cùng đồng đội đưa thương binh ra khỏi làn đạn.

Ông từng nằm điều trị nhiều tháng sau khi bị thương.

Ông từng mất đi những người bạn chiến đấu mà đến hôm nay mỗi lần nhắc lại, lòng vẫn còn nghẹn lại.

Đó đều là những ký ức có thật.

Không phải để khơi lại nỗi đau.

Mà để nhắc nhở rằng, hòa bình hôm nay được xây dựng từ biết bao sự hy sinh thầm lặng.

Theo ông Nguyễn Văn Nhuận, lịch sử không chỉ được lưu giữ trong sách.

Lịch sử còn được gìn giữ trong ký ức của những con người đã trực tiếp trải qua.

Mỗi câu chuyện của một người lính chỉ là một mảnh ghép nhỏ.

Nhưng khi những mảnh ghép ấy được lưu lại, các thế hệ sau sẽ hiểu đầy đủ hơn về một giai đoạn đầy gian khổ của dân tộc.

Ông luôn mong rằng, khi đọc những câu chuyện này, mọi người sẽ cảm nhận được giá trị của sự thật.

Bởi ông chỉ kể những điều mình đã sống.

Những điều mình đã chứng kiến.

Và những điều mình không bao giờ muốn quên.

Đối với ông, ký ức chiến tranh không phải là ký ức của riêng một cá nhân.

Đó là ký ức của cả một thế hệ thanh niên đã sẵn sàng rời quê hương khi Tổ quốc cần.

Có người trở về.

Có người mãi mãi nằm lại.

Nhưng tất cả đều đã góp phần viết nên những trang lịch sử của dân tộc.

Hôm nay, khi mái tóc đã bạc, ông Nguyễn Văn Nhuận không còn mong điều gì cho riêng mình.

Điều ông mong mỏi nhất là những câu chuyện về đồng đội, về những năm tháng chiến đấu và về những bài học mà chiến tranh để lại sẽ tiếp tục được lưu giữ.

Để thế hệ trẻ hiểu rằng, độc lập, hòa bình và sự phát triển của đất nước chưa bao giờ là điều tự nhiên có được.

Để những người đã ngã xuống vẫn luôn được nhớ đến bằng lòng biết ơn.

Và để những người còn sống thêm trân trọng cuộc sống hôm nay.

Khép lại cuộc trò chuyện, ông lặng đi một lúc rồi chậm rãi nói:

"Tôi kể lại không phải để mọi người nhớ đến mình. Tôi chỉ mong mọi người nhớ đến những đồng đội của tôi và nhớ rằng đã có một thế hệ thanh niên sẵn sàng hy sinh tuổi xuân vì Tổ quốc."

Đó không chỉ là lời tâm sự của riêng ông Nguyễn Văn Nhuận.

Đó cũng là tâm nguyện của biết bao cựu chiến binh đã đi qua chiến tranh.

Năm tháng có thể làm phai mờ nhiều dấu vết.

Nhưng lịch sử sẽ còn mãi nếu được gìn giữ bằng những ký ức chân thực.

Và những ký ức ấy sẽ tiếp tục truyền đi giá trị của lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và khát vọng cống hiến cho các thế hệ hôm nay và mai sau.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn