Bài viết

Kể lại lịch sử - trao truyền lại giá trị của thế hệ cha ông

Gia Lai02/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức chiến tranh đối với những cựu binh như ông Duy hay ông Học không phải là thứ có thể dễ dàng kể lại. Nhiều câu chuyện được họ giấu kín hàng chục năm, đến nay mới lần đầu chia sẻ.

“Nỗi đau lớn nhất của ông, không phải nỗi đau trên da thịt”“Người ta bảo miếng ăn nhớ lâu, đòn đau nhớ mãi. Mà ông thấy cái đau nhất, lại chẳng phải nằm trên da thịt”.Giọng ông Duy nhỏ lại, ánh mắt trầm xuống như đọng nước. Giữa những dòng hồi ức của một đời quân ngũ, có một vết thương mà ông chưa bao giờ nguôi ngoai – không phải mảnh đạn, cũng chẳng phải vết bỏng, mà là cái tát của một người anh trai nóng nảy dành cho em gái mình năm xưa.“Hồi ấy hai anh em còn nhỏ, còn trẻ con, mà tính ông thì cục, còn cô em thì hay cãi ngang. Một lần, không kiềm được nóng giận, ông tát cô một cái. Chỉ một cái thôi. Nhưng cả đời ông không quên được”.Năm 1973, ông Duy ra quân. Những cũng tháng 8 năm ấy, cô em gái – người năm xưa bị ông đánh trong cơn giận – đã nhập ngũ, và không bao giờ trở về nữa.Trước lúc mở màn chiến dịch Tổng tấn công và nổi dậy Mùa xuân năm 1975, cô hy sinh ở mặt trận Thừa Thiên Huế.“Cứ thế, mỗi người một ngả. Đến khi ông biết tin cô hy sinh , ông lặng người. Cái tát ấy, nó như in vào lòng, không thể nguôi ngoai...”“Cái vả của mình, không phải như tát thường đâu. Nó là cái vả bằng khớp tay, đau lắm. Mà người ta đau không chỉ là thân thể, mà còn đau lòng.” Ông kể, ánh mắt chùng xuống.Câu chuyện thầm lặng ấy, nay - sau 50 năm - trở thành điều ông dặn dò con cháu. Không phải là câu chuyện về chiến trận hay lòng dũng cảm, mà là bài học về sự kiềm chế, về những điều đã nói, đã làm – không thể rút lại.“Lời nói ra rồi, tay đưa ra rồi, không lấy lại được đâu cháu ạ. Nên ông mong cháu, trước khi làm gì hay nói gì, phải nghĩ cho kỹ. Người ta bảo ‘miếng ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ mãi’. Nhưng đôi khi, chính người đánh - mới là người nhớ mãi"."Ân hận đó, nó ăn vào người như lửa âm ỉ. Nó không biến mất đâu cháu ạ”.Đức nhìn vào đôi mắt hoe đỏ của ông, lòng trào lên nỗi xót xa.Ngọn lửa thiêu đốt lưng ông năm ấy, có lẽ, còn không cháy bỏng bằng nỗi ân hận dành cho người em gái suốt 50 năm qua.Năm nay, tròn 50 năm đất nước thống nhất, cũng là 50 năm ngày cô hy sinh. Ông bảo, phải làm giỗ thật chu đáo.“Không làm tròn cái đó thì ông không yên lòng...”Trở về sau chiến tranh, nhưng họ không trở lại một mình.Trong tim ông Duy là nỗi day dứt về người em gái đã ngã xuống.Còn ông Học, vẫn mang theo ký ức về những đồng đội đã nằm lại Trường Sơn.Ngày 30/4/1975 – đất nước thống nhất – ông Học cùng đồng đội bật khóc trong vui sướng.“Không phải chỉ ông đâu, cả nước khóc. Cái cảm giác đất nước yên bình trở lại, không còn tiếng súng... như thơ Tố Hữu từng viết:‘Hôm nay vui đến, ngỡ trong mơ
Một trời êm ả, xanh không tưởng
Mặt đất bình yên giấc trẻ thơ.’Đến giờ phút này khi hồi tưởng lại ông vẫn còn rất xúc động và nhớ như in cái cảm giác vui sướng hân hoan ấy, vì cho đến cùng, chẳng ai muốn chiến tranh. Nhưng ông cũng thương những người đồng đội cũ – kẻ còn người mất. Một là vì tuổi tác bệnh tật, hai là có người đã hy sinh mà chính ông cũng đã tự tay chôn cất đồng đội trong những năm tháng chiến đấu ác liệt ấy.“Có những nấm mộ ông tự tay đắp, những cái tên ông nhớ mãi không quên. Những người lính Trường Sơn sống sót tới hôm nay, như ông, đều coi đó là một may mắn hiếm hoi. Và trách nhiệm kể lại – để không một ký ức nào bị lãng quên – cũng từ đó mà ra”.

Ông Đặng Xuân Học

Những đau đớn ấy, không phải ai cũng hiểu. Nhưng họ kể lại, để thế hệ sau hiểu rằng: chiến tranh là mất mát, và hòa bình là điều thiêng liêng nhất.

Ký ức ông bà không chỉ là chuyện riêng, mà là một phần lịch sử đất nước. Nếu em không ghi lại, sau này chẳng còn ai để hỏi”. — Em Bùi Tuấn Hưng, 20 tuổiVà còn nhiều - nhiều bạn trẻ khác đã chủ động tìm hiểu lịch sử thông qua lời kể của ông bà. Các em ghi âm, dựng clip, làm podcast lưu giữ ký ức chiến tranh từ người thân. Đó không chỉ là cách tri ân thế hệ đi trước, mà còn là cách để kết nối quá khứ với hiện tại, đưa lịch sử ra khỏi khung sách và thổi vào đó hơi thở của tình thân, của ký ức cá nhân.Những người ông kể lại với thái độ điềm đạm, không tô hồng quá khứ, nhưng trong giọng nói vẫn ánh lên vẻ hào sảng của một thời tuổi trẻ rực lửa. Những khó khăn gian khổ, những hiểm nguy gang tấc, với các ông không phải là nỗi khổ – mà là ký ức của một thời sống trọn vẹn với lý tưởng.Đó cũng là khoảnh khắc mà thế hệ cháu con lần đầu nhận ra: người ông từng lặng lẽ ngồi bên ấm trà mỗi ngày, hóa ra đã từng đi qua biết bao hiểm nguy sinh tử vì đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn