Kể về Anh hùng LLVT Ngô Tùng Chinh - Cậu bé 15 tuổi làm rung chuyển Sài Gòn
Trong ngôi nhà truyền thống của mình ở Thành phố Hồ Chí Minh, Anh hùng Ngô Tùng Chinh vẫn giữ cẩn thận một chiếc cặp học sinh cũ.
Nhìn chiếc cặp ấy, ít ai nghĩ rằng, hơn nửa thế kỷ trước, bên trong nó không phải là sách vở.
Mà là...
Chất nổ.
Ông mỉm cười:
"Ngày đó tôi vừa là học sinh, vừa là chiến sĩ."
Sinh ra trong một gia đình có 8 anh chị em đều tham gia cách mạng, tuổi thơ của cậu bé Ngô Tùng Chinh gắn với những căn hầm bí mật, những cuộc họp đêm và những lần chứng kiến đồng đội của cha mẹ âm thầm vào rồi lại âm thầm rời đi. Hai người anh của ông sau này đã anh dũng hy sinh trong kháng chiến.
Năm 12 tuổi, cậu bé bắt đầu làm giao liên.
Ban ngày vẫn đến trường như bao bạn bè.
Tan học lại lặng lẽ mang thư, truyền đơn, tài liệu cho tổ chức.
Cậu có biệt danh là Bé Đi.
"Đi" là đi đến bất cứ nơi đâu Tổ quốc cần.
Năm 1967, người anh thứ ba hy sinh.
Nỗi đau ấy biến thành quyết tâm.
Cậu xin cấp trên cho chuyển sang lực lượng Biệt động Thành Đoàn.
Một cán bộ nhìn cậu bé gầy gò rồi hỏi:
"Con còn nhỏ lắm, làm nổi không?"
Bé Đi đáp ngay:
"Các anh hy sinh được thì con cũng làm được."
Câu trả lời ấy khiến mọi người lặng đi.
Sau một khóa học ngắn về chế tạo chất nổ tại Bến Tre, Bé Đi trở về Sài Gòn.
Không có trường lớp.
Không có thiết bị hiện đại.
Cậu tự mày mò cải tiến kíp nổ bằng nụ xòe, rồi sáng tạo loại kíp nổ tự động "đụng là nổ, không đụng thì không nổ", góp phần nâng cao hiệu quả tác chiến của lực lượng biệt động nội thành. Chỉ trong hai năm 1967–1969, cậu đã tự tay lắp ráp hơn 60 trái nổ phục vụ các trận đánh.
Điều khiến đồng đội nể phục không chỉ là sự thông minh.
Mà còn là sự gan dạ.
Muốn đánh được địch.
Phải biết rõ nơi chúng đóng quân.
Ngày nào tan học.
Bé Đi cũng đạp xe quanh các cơ quan quân sự, đồn bốt của chính quyền Sài Gòn.
Vừa quan sát.
Vừa ghi nhớ.
Từng con đường.
Từng cổng ra vào.
Từng vị trí lính gác.
Rồi vẽ lại thành sơ đồ.
Tháng 11 năm 1968, cậu đề xuất phương án đánh vào Ty Chiêu hồi.
Kế hoạch được chấp thuận.
Hôm ấy, Bé Đi vẫn mặc đồng phục học sinh.
Chiếc xe đạp dựng trước cổng.
Chiếc cặp treo trên ghi đông.
Không ai biết.
Trong cặp là thuốc nổ.
Khi trái nổ đầu tiên phát hỏa, lính trong Ty Chiêu hồi ùa ra.
Đúng lúc ấy.
Trái nổ thứ hai phát nổ.
Cả khu vực chấn động.
Trận đánh làm rung chuyển Sài Gòn và khiến đối phương kinh hoàng khi biết người tổ chức chỉ là một cậu bé 15 tuổi.
Không lâu sau, Bé Đi bị bắt.
Tại phiên tòa, viên công tố lớn tiếng:
"Tên này là một đảng viên cộng sản ngoan cố!"
Cậu bé đứng bật dậy.
Điềm tĩnh nói:
"Tôi chưa phải là đảng viên.
Tôi đang phấn đấu để trở thành đảng viên Đảng Cộng sản."
Cả phòng xử án lặng đi.
Lính quân cảnh lập tức lao vào đánh cậu.
Nhưng cậu không lùi bước.
Sau đó, Bé Đi bị kết án 10 năm khổ sai, 5 năm biệt xứ.
Do còn ở tuổi thiếu niên, ông bị đưa đến Nhà lao thiếu nhi Đà Lạt.
Ở đó, ông cùng các bạn tù tổ chức đấu tranh đòi quyền sống, chống đàn áp, chống chào cờ.
Có lần, để phản đối chế độ hà khắc, những người tù thiếu niên đã chọn cách tự mổ bụng nhằm gây áp lực buộc địch phải nhượng bộ.
Ngô Tùng Chinh sau này nhớ lại:
"Chúng tôi sẵn sàng hy sinh, nhưng không khuất phục."
Sau ngày đất nước thống nhất, Bé Đi trở về với tên thật Ngô Tùng Chinh.
Ông công tác tại Thành Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh, rồi đảm nhiệm nhiều vị trí lãnh đạo.
Bù lại những năm tháng học hành dang dở, ông miệt mài học tập, lần lượt lấy bằng cử nhân kinh tế, cử nhân luật, cử nhân chính trị và thạc sĩ xây dựng Đảng. Sau này, ông xây dựng Nhà truyền thống Biệt động Sài Gòn - Gia Định, dành nhiều tâm huyết giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ.
Có người hỏi:
"Điều gì khiến bác tự hào nhất?"
Ông nhìn bức ảnh cũ của những người đồng đội.
Rồi chậm rãi trả lời:
"Không phải vì tôi là Anh hùng.
Mà vì tôi đã sống xứng đáng với những người đã không trở về."



