Bài viết

Kể về Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Sua

Lâm Đồng17/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã đi qua nhưng những nỗi đau và cả những vết thương thì nó không thể nào phai được nhất là đối với những người đã trực tiếp ra chiến trường đối chọi với quân giặc. Có thể nói những vết thương để lại đối với họ thời gian không thể nào xóa nhòa được. Ngày 10/12, mẹ Võ Thị Sua (82 tuổi, ngụ huyện Củ Chi) hiện nay là xã Phú Hòa Đông sẽ vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng để tri ân những cống hiến của mẹ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Chồng mẹ là liệt sĩ Nguyễn Văn Lượm và con trai mẹ - liệt sĩ Nguyễn Văn Mên đã anh dũng hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ.

Trước ngày lễ, phóng viên đã có dịp được về thăm mẹ, nghe mẹ kể lại quá trình tham gia cách mạng và những nỗi đau khi chồng, con hy sinh trong kháng chiếnTrong kháng chiến chống Mỹ cứu nước, huyện Củ Chi nơi mẹ Sua sinh ra và lớn lên là vùng "đất thép" kiên cường. Nơi mẹ ở thường xuyên bị địch dùng nhiều thủ đoạn càn quét, đánh phá ác liệt. Trong bối cảnh đó, mẹ Sua sớm tiếp nối truyền thống cách mạng của gia đình.

Từ những năm 13 tuổi, mẹ đã bắt đầu nuôi cán bộ, đội thúng bánh bò đến trước cửa hầm khoét để chia cho từng chiến sĩ. Lớn hơn một chút, mẹ liều hơn, đi đưa thư và một mình mang thuốc cho cán bộ bị thương ở chiến trường Gò Môn khốc liệt năm xưa.

Bí mật nuôi giấu cán bộ, tiếp tế cho bộ đội nhiều năm, bị địch đánh đấm, tra khảo nhưng mẹ chẳng bao giờ sợ sệt hay rơi nước mắt trước nòng súng quân thù. Mãi đến tháng 5/1968, lần đầu tiên mẹ khóc nức nở và ngất lịm khi hay tin người chồng là liệt sĩ Nguyễn Văn Lượm hy sinh do nổ bom, sập hầm.

“Chồng tôi khi đó là Tiểu đoàn phó của Tiểu đoàn 7 Củ Chi. Ngày xưa có biệt hiệu là “Tiểu đoàn lửa”, nghĩa là đi tới có lửa đạn tới đó. Năm 1968, giặc bắn và ném bom xuống hầm nơi chồng tôi và các anh em hoạt động. Hầm sập, nhiều anh em phải nằm lại mãi mãi. Trong đó có ông ấy”, mẹ Sua mắt rưng rưng, kể khá rành mạch phần ký ức không thể nào quên.

Nỗi đau mất chồng chưa nguôi, 2 con trai ruột và 1 con trai nuôi của mẹ bị bắt đến đồn làm lính. Giác ngộ cách mạng từ sớm, 3 người con đã nhanh chóng trốn đi biệt tích, tòng quân nhập ngũ. Những ngày đó, lính Ngụy thường đánh đập, tra khảo mẹ để tìm tung tích 3 người con.

"Chúng kề súng vào đầu tôi, tra hỏi con tôi đi đâu, súng đạn giấu ở đâu. Tôi làm liều trả lời 'Ngày đó tôi giao con cho mấy chú, giờ mất con, tôi không bắt đền mấy chú thì thôi chứ sao lại hỏi tôi?". Giận quá, chúng đá vào người tôi mấy cái rồi bỏ đi", mẹ Sua kể. Chồng hy sinh, con trai đi bộ đội, một mình mẹ nuôi 2 đứa con gái và nuôi giấu bộ đội giữa bom đạn, giữa những cuộc càn quét của địch. Ngày giải phóng đến gần, cứ ngỡ được đoàn viên ca khúc khải hoàn, nào ngờ, mẹ lại hiến dâng cho đất nước thêm 1 người con trai.

Con trai lớn của mẹ là liệt sĩ Nguyễn Văn Mên hy sinh do nổ mìn trong lúc đi dọn đường cho xe tăng, trước ngày thống nhất đất nước năm 1975 vỏn vẹn một tháng. Khóc thương chồng chưa dứt, trên đầu mẹ lại thêm vành khăn tang trắng.

Trước thềm lễ phong tặng diễn ra tại quê nhà Củ Chi, mẹ Sua bày tỏ: "Tôi rất biết ơn các cấp lãnh đạo đã tạo điều kiện, cấp xét và phong tặng cho tôi danh hiệu cao quý này. Với tôi, đây là niềm vinh dự và hạnh phúc to lớn trong những năm tháng cuối đời".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn