Kể về một lần mỹ dội bom xuống làng
Kể về một lần mỹ dội bom xuống làng. Ông vẫn còn nhớ rất rõ cái buổi sáng hôm đó, khoảng năm 1972, khi chiến tranh trong thời Chiến tranh Việt Nam vẫn còn rất ác liệt. Hôm đó ông mới khoảng mười mấy tuổi. Trời mùa hè, nắng rất gắt. Ông đang cùng mẹ ra đồng cấy lúa. Cả cánh đồng rộng, chỉ nghe tiếng nước và tiếng người nói chuyện xa xa.
Kể về một lần mỹ dội bom xuống làng. Ông vẫn còn nhớ rất rõ cái buổi sáng hôm đó, khoảng năm 1972, khi chiến tranh trong thời Chiến tranh Việt Nam vẫn còn rất ác liệt.
Hôm đó ông mới khoảng mười mấy tuổi. Trời mùa hè, nắng rất gắt. Ông đang cùng mẹ ra đồng cấy lúa. Cả cánh đồng rộng, chỉ nghe tiếng nước và tiếng người nói chuyện xa xa.
Đột nhiên từ phía làng vang lên tiếng kẻng báo động.keeng keeeng
Mọi người lập tức dừng tay. Không ai bảo ai, tất cả đều hiểu chuyện gì đang đến. Ông ngẩng đầu lên nhìn thì thấy mấy chấm đen rất nhỏ trên bầu trời đang bay lại gần.
Mẹ ông nắm chặt tay ông, kéo chạy về phía cái hầm đất ở đầu ruộng. Đó là cái hầm được đào sẵn, chỉ vừa đủ cho vài người chui xuống. Chúng tôi vừa chui xuống thì tiếng máy bay đã gầm lên rất to trên đầu.
Trong hầm tối lắm. Ông chỉ nghe thấy tiếng thở của mẹ và mấy người trong làng. Đất trên đầu rung lên từng đợt. Có lúc nghe tiếng nổ rất xa, có lúc lại gần đến mức đất rơi lả tả xuống vai.
Ông sợ đến mức không dám nói gì.
Mẹ ông lúc đó chỉ đặt tay lên đầu tôi rồi nói nhỏ:
“Không sao đâu con rồi sẽ qua thôi.”
Khoảng chừng hai mươi phút sau, tiếng máy bay dần nhỏ lại. Mọi người bắt đầu bò lên khỏi hầm.
Cảnh trước mắt làm ông nhớ mãi.
Cánh đồng lúc nãy còn yên bình giờ có vài hố bom lớn, khói vẫn còn bay lên. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên là mọi người không đứng nhìn lâu. Họ lập tức chạy đi xem nhà nào bị trúng bom, nhà nào cần giúp.
Có bác trong làng vừa chạy vừa gọi:
“Có ai bị thương không?”
Một lúc sau, mọi người lại quay về ruộng. Có người sửa lại bờ ruộng bị vỡ, có người tiếp tục cấy lúa như chưa có chuyện gì xảy ra.
Chiều hôm đó, khi mặt trời gần lặn, ông vẫn thấy mẹ cắm từng cây mạ xuống bùn. Ông hỏi mẹ:
“Bom thế mà mẹ vẫn cấy tiếp à?”
Mẹ chỉ cười nhẹ rồi nói:
“Không cấy thì sau này lấy gì mà ăn.”
Nhiều năm sau nghĩ lại, ông mới hiểu…
Người ta không phải là không sợ chiến tranh.
Chỉ là cuộc sống vẫn phải tiếp tục, dù bom đạn vẫn ở trên đầu.



