Kể về Nguyễn Xước Hiện (tiếp)
Ông chủ tịch xã lại lần nữa mời chén tôi, chủ tịch xúc động: "Bác Luân ạ! đây là một dịp để xã em hiểu thêm về con người của quê mình", quay sang phó chủ tịch và xã đội trưởng chủ tịch nói tiếp: "Chúng ta lấy đây là một nhân tố điển hình để giáo dục cho lớp trẻ của quê nhà". Quả là ý kiến của người lãnh đạo. Tôi thấy mừng vì Chính quyền nơi Hiện ở đã quan tâm và thông cảm với gia đình bạn. Chủ tịch xã lại nói: "Khổ lắm bác Luân ạ!, chúng em thông cảm với bác Hiện, yêu quý bác cũng chỉ giúp được đôi tý vật chất theo chính sách hộ nghèo, nhưng có cái không thể giúp được là chuyện con cái của bác ấy". Tôi quay sang, đầu Hiện cúi gục xuống, còn người vợ chạy vội ra vườn, Hiện ngẩng lên kể: "Chả biết ra làm sao em về từ năm 1977 lấy vợ rồi cứ đẻ cháu nào ra đứa ở với em lâu nhất là 10 năm, còn thì đều bỏ vợ chồng em mà ra đi, đến đứa thứ 7 đẻ năm 1988 thì lớn rồi có vợ có con nhưng cũng yếu và chả được giảo hoạt tinh nhanh". Tôi hỏi: "Cháu đâu?", Hiện bảo: "Dạ cháu đi làm thuê dưới xuôi chưa về".


