Kéo pháo bằng đôi vai
Đầu năm 1954, Đại tá Hoàng Đăng Vinh là chiến sĩ trực tiếp tham gia nhiệm vụ kéo pháo vào rồi kéo pháo ra khỏi trận địa Điện Biên Phủ theo mệnh lệnh thay đổi phương châm tác chiến của Bộ Chỉ huy. Trong nhiều cuộc gặp gỡ và giao lưu, ông đã kể lại những ngày gian khổ khi hàng trăm chiến sĩ dùng sức người để đưa những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt núi rừng Tây Bắc.
Đầu năm 1954, khi Chiến dịch Điện Biên Phủ chuẩn bị mở màn, đơn vị của Hoàng Đăng Vinh nhận nhiệm vụ đưa những khẩu pháo 105 mm vào trận địa. Con đường chỉ là những lối mòn xuyên rừng, dốc cao, trơn trượt vì mưa và sương mù.
Theo lời kể của ông, mỗi khẩu pháo nặng hơn hai tấn được hàng trăm chiến sĩ thay nhau kéo bằng dây tời. Có người kéo phía trước, có người chèn bánh phía sau để giữ pháo không lao xuống vực. Chỉ cần một người sơ suất, cả khẩu pháo có thể trượt xuống sườn núi, gây thương vong cho nhiều đồng đội.
Khi pháo vừa được đưa vào vị trí, Bộ Chỉ huy quyết định thay đổi phương châm tác chiến từ "đánh nhanh, thắng nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc". Điều đó đồng nghĩa với việc toàn bộ số pháo phải được kéo ra khỏi trận địa để bố trí lại.
Hoàng Đăng Vinh kể rằng nhiều chiến sĩ lúc đầu rất bất ngờ vì bao ngày vất vả mới đưa được pháo vào. Thế nhưng khi mệnh lệnh được truyền xuống, không ai do dự. Mọi người lại tiếp tục buộc dây, kê gỗ, chèn bánh và dùng sức người đưa từng khẩu pháo vượt qua những con dốc hiểm trở.
Có những đêm trời mưa như trút nước, đường núi biến thành bùn lầy. Quần áo ai cũng ướt sũng, đôi bàn tay rớm máu vì kéo dây cáp. Mỗi khi khẩu pháo vượt qua được một con dốc, cả đơn vị lại động viên nhau tiếp tục tiến lên. Theo ông, không ai nghĩ đến việc bỏ cuộc, bởi ai cũng hiểu mỗi khẩu pháo an toàn sẽ góp phần quyết định thành công của chiến dịch.
Nhiều năm sau, khi trở lại Điện Biên, Hoàng Đăng Vinh xúc động nhìn những con đường đã được mở rộng và những ngọn đồi phủ màu xanh. Ông thường kể với thế hệ trẻ rằng điều khiến ông nhớ nhất không phải sự gian khổ, mà là tinh thần đoàn kết của những người lính. Mỗi người chỉ là một mắt xích nhỏ, nhưng khi cùng chung ý chí, họ đã làm nên điều tưởng chừng không thể.
Đối với Đại tá Hoàng Đăng Vinh, ký ức kéo pháo ở Điện Biên Phủ không chỉ là một nhiệm vụ quân sự mà còn là bài học về ý chí, kỷ luật và sức mạnh của sự đồng lòng. Ông luôn mong các thế hệ sau gìn giữ hòa bình và trân trọng những hy sinh của lớp người đi trước.



