Cựu chiến binh

KÉO PHÁO GIỮA MƯA BOM – CUỘC CHIẾN KHÔNG TIẾNG SÚNG

Bài viết khắc họa nhiệm vụ kéo pháo giữa mưa bom bão đạn tại chiến trường Đường 9 – Khe Sanh – Quảng Trị, nơi mỗi bước chân người lính là một lần đối diện sinh tử, thể hiện ý chí thép, tinh thần kỷ luật và sự hy sinh thầm lặng của bộ đội ta.

Hưng Yên24/12/2025Bùi Cẩm Bích 5C (Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, không phải mọi chiến công đều được ghi dấu bằng những trận xung phong rực lửa. Có những cuộc chiến diễn ra trong lặng thầm, không tiếng súng trực diện, nhưng mức độ hiểm nguy và sự hy sinh thì không hề kém cạnh. Với ông Lê Văn Thấu, những ngày kéo pháo giữa mưa bom tại chiến trường Đường 9 – Khe Sanh – Quảng Trị chính là một cuộc chiến như thế.

Kéo pháo không đơn thuần là di chuyển vũ khí. Đó là cuộc đấu trí, đấu sức và đấu cả với tử thần. Mỗi khẩu pháo nặng hàng tấn phải được đưa qua rừng rậm, đồi dốc, khe suối, trên những con đường mòn trơn trượt, chỉ cần sơ suất nhỏ cũng có thể lật pháo, gây thương vong lớn. Nhưng đáng sợ hơn cả là sự rình rập của bom đạn địch trên đầu.

Thời điểm đầu năm 1968, chiến trường Quảng Trị bước vào giai đoạn khốc liệt. Máy bay trinh sát của địch quần thảo suốt ngày đêm, chỉ chờ phát hiện dấu vết là lập tức gọi pháo và không quân đánh phá. Vì vậy, việc kéo pháo thường diễn ra vào ban đêm hoặc trong điều kiện thời tiết xấu, khi mưa rừng che bớt dấu vết.

Trong đội hình kéo pháo hôm ấy, ông Lê Văn Thấu vừa trực tiếp kéo dây tời, vừa chỉ huy tiểu đội giữ trật tự đội hình. Mỗi người một vị trí, một nhiệm vụ rõ ràng, tuyệt đối không được gây tiếng động lớn. Lệnh được truyền đi bằng ám hiệu, ánh mắt và những cái gật đầu trong bóng tối đặc quánh.

Mưa rừng trút xuống xối xả. Đất đỏ nhão ra, bám chặt lấy bàn chân người lính. Mỗi bước đi nặng như đeo đá. Dây thừng siết vào vai, vào tay, rát bỏng. Có lúc, cả tiểu đội phải dừng lại hàng chục phút chỉ để lấy hơi, nhưng không ai dám ngồi hẳn xuống vì sợ không đứng dậy nổi.

Bom nổ không xa. Mặt đất rung lên từng hồi. Có quả rơi ngay phía sườn đồi, đất đá văng vào đội hình. Trong ánh chớp lóe lên giữa màn mưa, ông Thấu kịp nhìn thấy gương mặt anh em lấm lem bùn đất, mồ hôi hòa lẫn nước mưa, nhưng ánh mắt thì vẫn kiên định đến lạ thường.

Có lúc, khẩu pháo mắc kẹt giữa đoạn dốc trơn trượt. Nếu không kịp xử lý, pháo có thể trượt ngược xuống, gây tai nạn thảm khốc. Ông Thấu lập tức ra hiệu chèn bánh, điều chỉnh lại dây kéo. Không có tiếng quát tháo, không có mệnh lệnh to tiếng – chỉ là những cử chỉ dứt khoát, chính xác trong im lặng.

Kéo pháo giữa mưa bom là vậy: không tiếng súng, không xung phong, nhưng mỗi giây đều là sinh tử. Người lính không đối mặt trực diện với kẻ thù, nhưng cái chết thì luôn lơ lửng trên đầu. Chỉ một quả bom rơi trúng, tất cả có thể tan biến trong khoảnh khắc.

Nhiều khi, khẩu pháo vừa được đưa vào vị trí thì máy bay địch lại xuất hiện. Đội hình phải lập tức tản ra, ngụy trang pháo bằng lá cây, đất bùn. Có đêm, cả tiểu đội nằm ép mình dưới hầm nông, nghe tiếng bom dội xuống liên hồi, hơi đất rung lên như muốn bật tung lồng ngực.

Sau mỗi đợt kéo pháo thành công, không ai reo mừng. Anh em chỉ nhìn nhau, gật đầu nhẹ. Niềm vui lúc ấy không phải là chiến công, mà là tất cả vẫn còn sống, pháo vẫn nguyên vẹn, sẵn sàng nhả đạn chi viện cho bộ binh.

Ông Lê Văn Thấu từng nói rằng: nếu không có những cuộc kéo pháo thầm lặng ấy, sẽ không có những trận đánh giữ vững trận địa. Phía sau mỗi loạt pháo bắn ra là mồ hôi, nước mắt, thậm chí là máu của những người lính kéo pháo trong đêm.

Chiến tranh kết thúc, nhắc lại những ngày kéo pháo, ông không xem đó là kỳ tích. Ông chỉ coi đó là nhiệm vụ của người lính trong hoàn cảnh đất nước cần. Nhưng với những ai lắng nghe câu chuyện ấy, mới hiểu rằng: chính những “cuộc chiến không tiếng súng” ấy đã góp phần làm nên thắng lợi lớn lao của dân tộc.

Giữa mưa bom bão đạn, khẩu pháo vẫn được kéo tới trận địa. Và giữa hiểm nguy trùng trùng, người lính vẫn bước tiếp – lặng lẽ, bền bỉ, kiên cường – như chính tinh thần bất khuất của quân đội nhân dân Việt Nam trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn