Kéo pháo qua núi rừng trong Chiến dịch Điện Biên Phủ
Kéo pháo qua núi rừng trong Chiến dịch Điện Biên Phủ
Những ngày đầu năm 1954, núi rừng Tây Bắc vẫn chìm trong sương lạnh. Trên những con đường mòn quanh co, từng đoàn người lặng lẽ di chuyển trong bóng đêm. Không phải là những đoàn quân hành quân bình thường, mà là những người lính đang kéo theo những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt qua núi rừng để tiến vào trận địa Điện Biên.
Con đường không phải là đường lớn, chỉ là những lối mòn nhỏ hẹp men theo sườn núi. Có những đoạn dốc dựng đứng, có những đoạn bùn lầy trơn trượt. Người lính buộc dây vào vai, nắm chặt sợi thừng, bước từng bước chậm rãi. Mỗi bước kéo là một lần gồng mình chống lại sức nặng của khẩu pháo phía sau.
Trong màn đêm tĩnh lặng của rừng sâu, chỉ nghe thấy tiếng thở gấp, tiếng dây kéo căng và tiếng bánh pháo nghiến trên đá. Những tiếng hô nhịp nhàng vang lên để giữ cho đoàn người cùng bước: từng bước, từng bước một, khẩu pháo lại nhích lên phía trước.
Có lúc pháo trượt xuống dốc, cả đoàn người phải dồn sức giữ lại. Chính trong một khoảnh khắc nguy hiểm như vậy, người chiến sĩ Tô Vĩnh Diện đã lao tới lấy thân mình chèn bánh pháo để giữ khẩu pháo lại trên sườn núi.
Những ngày kéo pháo qua núi rừng ấy không chỉ là một công việc hậu cần, mà là một cuộc đấu sức giữa con người với thiên nhiên khắc nghiệt. Từng khẩu pháo được đưa vào trận địa là kết quả của hàng trăm bàn tay, hàng nghìn bước chân và biết bao mồ hôi của những người lính.
Và rồi khi những khẩu pháo ấy bắt đầu nổ vang trên lòng chảo Điện Biên, ít ai biết rằng trước đó chúng đã phải vượt qua cả núi rừng bằng sức người, trong những đêm dài lặng lẽ của lịch sử.



