Kéo pháo trên đèo Pha Đin
Năm 1954, ở tuổi 20, ông Hương cùng hơn 20 thanh niên trong xã xung phong lên đường làm nhiệm vụ sửa đường tại đèo Pha Đin và vận chuyển lương thực, đạn dược lên Mường Ẳng phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là san lấp hố bom do máy bay Pháp đánh phá, bảo đảm giao thông thông suốt cho bộ đội hành quân và tiếp tế
Hồi đấy có lúc được đi đêm, lúc đi ban ngày. Có chỗ nào máy bay bắn phá cũng đi san lấp hố bom, lấy cây lấy cối lấy cọc cắm, san đất vào. Chỗ nào máy bay bắn cũng đi tiếp", ông Hương nhớ lại trong một bài phỏng vấn của Đài Tiếng nói Việt Nam.
Khó khăn nhất với ông Hương và đồng đội khi đó là những đoạn đường bị bom đánh phá, phải sửa chữa bằng các dụng cụ thô sơ vô cùng vất vả. Đèo Pha Đin – "con đèo tử thần" – là nơi máy bay địch đánh phá ác liệt nhất. "Chúng tôi phải làm việc vào ban đêm để tránh địch phát hiện. Có khi đang ăn cơm, máy bay đến, chúng tôi lại chạy vào hầm trú ẩn. Có người hy sinh ngay bên cạnh", ông kể.
Nhưng chưa bao giờ ông hay đồng đội nghĩ đến bỏ cuộc. "Nhiệm vụ là phải hoàn thành. Không có đường, bộ đội không thể lên kịp trận địa. Mỗi bao gạo, mỗi viên đạn chúng tôi gùi trên vai là máu thịt của đồng bào miền xuôi gửi ra tiền tuyến. Phải đưa bằng được đến tay các anh bộ đội", ông Hương chia sẻ



