Kéo Pháo Vào, Kéo Pháo Ra – Khúc Tráng Ca Của Pháo Thủ Đỗ Quý Mão Tại Điện Biên Phủ
Chiến dịch Điện Biên Phủ không chỉ là một cuộc đối đầu trực diện về binh lực mà còn là một ván cờ khổng lồ về chiến thuật, nơi mà mọi giới hạn của tự nhiên và con người đều bị phá vỡ. Trong lịch sử quân sự thế giới, hiếm có cuộc chiến nào mà việc đưa những cỗ pháo nặng hàng tấn vào trận địa trên những dãy núi hiểm trở không có đường sá lại trở thành một kỳ tích quyết định. Lão binh Đỗ Quý Mão, một người con sinh ra tại xã Văn Phú, huyện Nho Quan, tỉnh Ninh Bình, chính là một trong những chứng nhân trực tiếp đã đổ mồ hôi và máu để viết nên huyền thoại kéo pháo ấy.
Tham gia đội tự vệ từ trước Cách mạng tháng Tám, đến năm 1950, trong khí thế hừng hực "tất cả cho tiền tuyến" của phong trào chống Pháp tại Ninh Bình, chàng thanh niên Đỗ Quý Mão tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông được tuyển chọn vào Tiểu đoàn 632, Trung đoàn 45 – đơn vị nòng cốt của Đại đoàn Công pháo 351 danh tiếng. Đảm nhận vai trò pháo thủ số 2 sau khi được huấn luyện kỹ chiến thuật bài bản, ông hiểu rõ hơn ai hết sức nặng của những khối thép trên đôi vai người lính pháo binh.
Ký ức của ông Mão về Điện Biên Phủ là một bức tranh đẫm mồ hôi và sự dằng xé. Địa hình rừng núi hiểm trở tuy là một lợi thế tuyệt đối để ngụy trang hỏa lực, khiến không quân và pháo binh Pháp hoàn toàn bị "mù", nhưng lại là một cực hình đối với những đôi vai trần kéo pháo. Hơn thế nữa, khi Bộ chỉ huy tối cao quyết định chuyển đổi phương châm tác chiến từ "đánh nhanh, thắng nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc", ông và đồng đội nhận lệnh phải kéo pháo ra khỏi trận địa mà họ vừa phải đổi bằng cả máu để kéo vào. Đối diện với mệnh lệnh này, những người lính trẻ ban đầu không khỏi cảm thấy "nản" vì công sức khổng lồ dường như đổ sông đổ biển. Tuy nhiên, với kỷ luật thép của quân đội và lòng tin tuyệt đối vào Đại tướng Võ Nguyên Giáp, pháo thủ Đỗ Quý Mão cùng đồng đội đã cắn răng hoàn thành nhiệm vụ rút hỏa lực, góp phần bảo toàn lực lượng và mở đường cho thắng lợi vang dội ngày 7 tháng 5 năm 1954.


