Anh hùng Lực lượng vũ trang

Khắc tinh của “Khổng lồ” Mỹ: Tìm Mỹ mà đánh!

Năm 1965, khi quân Mỹ trực tiếp đổ bộ vào miền Nam với ưu thế vượt trội về vũ khí và phương tiện, nhiều cán bộ, chiến sĩ không khỏi lo lắng. Đại tướng Nguyễn Chí Thanh trực tiếp nghiên cứu chiến trường, nhận ra rằng sức mạnh vật chất không đồng nghĩa với sức mạnh tuyệt đối. Ông đề ra phương châm “Tìm Mỹ mà đánh, tìm ngụy mà diệt!”, khơi dậy tinh thần chủ động và quyết tâm chiến đấu. Cùng với đó là cách đánh “Nắm thắt lưng địch mà đánh”, áp sát đối phương để hạn chế ưu thế của máy bay, pháo binh và hỏa lực tầm xa. Tư tưởng ấy góp phần củng cố niềm tin của người lính trên nhiều chiến trường, từ miền Trung đến miền Đông Nam Bộ và Củ Chi. Câu chuyện cho thấy trong thời hoa lửa, ý chí, bản lĩnh và cách đánh phù hợp có thể giúp con người đối mặt với một đối thủ vượt trội về vật chất. Di sản lớn nhất của Anh Sáu là niềm tin: không phải kẻ có nhiều vũ khí hơn luôn là kẻ mạnh hơn; sức mạnh cuối cùng nằm ở con người và ý chí chiến đấu.

Huế15/08/2026Xã Lượng Minh (Đoàn xã Lượng Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Khắc tinh của “Khổng lồ” Mỹ: Tìm Mỹ mà đánh!

Khắc tinh của “Khổng lồ” Mỹ: Tìm Mỹ mà đánh!

Mùa xuân năm 1965.

Đà Nẵng rung chuyển bởi những bước chân đầu tiên của quân Mỹ trực tiếp đổ bộ vào miền Nam. Những người lính thủy quân lục chiến với trang bị hiện đại, máy bay trực thăng, xe thiết giáp và hỏa lực mạnh xuất hiện trên chiến trường, khiến không ít cán bộ, chiến sĩ phải đối mặt với một câu hỏi lớn:

Làm thế nào để đánh thắng một đội quân mạnh hơn ta rất nhiều về vũ khí và phương tiện chiến tranh?

Đó không chỉ là câu hỏi về quân sự.

Đó còn là câu hỏi về niềm tin.

Bởi trước mắt người lính Việt Nam lúc ấy là một đối thủ có sức mạnh vật chất khổng lồ. Máy bay có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Trực thăng có thể đổ quân xuống những nơi tưởng như không thể tiếp cận. Pháo binh có thể trút đạn từ rất xa. Những đoàn xe thiết giáp có thể tiến sâu vào vùng căn cứ.

Nhưng giữa lúc chiến trường đầy những lo âu ấy, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh lại nhìn thấy một điều khác.

Ông không chỉ nhìn vào súng đạn của đối phương.

Ông nhìn vào con người đứng phía sau những khẩu súng ấy.

Từ những ngày trực tiếp bám sát chiến trường, theo dõi từng trận đánh, từng cách hành quân, từng điểm mạnh và điểm yếu của quân Mỹ, ông cùng cán bộ, chiến sĩ phân tích thực tiễn qua những trận đánh như Núi Thành, Vạn Tường.

Và càng nghiên cứu, ông càng tin rằng:

Quân Mỹ có vũ khí hiện đại, có phương tiện chiến tranh vượt trội, nhưng không phải vì thế mà họ không thể bị đánh bại.

Điều quan trọng là phải tìm ra cách đánh phù hợp với chiến trường Việt Nam.

Phải biến cái mạnh của địch thành cái yếu.

Phải lấy ý chí và cách đánh của người Việt Nam để đối đầu với sức mạnh vật chất của đối phương.

Từ thực tiễn chiến trường, một phương châm chiến đấu đầy quyết liệt được hình thành:

“Tìm Mỹ mà đánh, tìm ngụy mà diệt!”

Không né tránh.

Không sợ hãi.

Không để quân Mỹ tự do lựa chọn nơi giao chiến.

Đã vào chiến trường Việt Nam thì phải tìm chúng mà đánh.

Nhưng tìm Mỹ mà đánh bằng cách nào?

Câu trả lời lại đến từ chính thực tế chiến trường.

“Nắm thắt lưng địch mà đánh!”

Hình ảnh ấy nghe tưởng giản dị, nhưng phía sau là cả một tư duy quân sự sắc bén.

“Nắm thắt lưng địch” nghĩa là bộ đội phải áp sát đối phương, đánh gần, đánh giáp lá cà, tạo thế trận đan xen giữa ta và địch. Khi khoảng cách bị thu hẹp, những ưu thế về máy bay, pháo binh và hỏa lực tầm xa của quân Mỹ sẽ khó phát huy hết tác dụng.

Người lính Việt Nam không chạy theo sức mạnh vật chất của đối phương.

Họ tìm cách kéo đối phương vào cách đánh mà mình có lợi.

Đó là cuộc đối đầu giữa bom đạn hiện đại và ý chí chiến đấu; giữa sức mạnh vật chất khổng lồ và khả năng thích nghi, bám đất, bám dân, bám địch của người lính cách mạng.

Từ những cánh rừng miền Đông đến những vùng đất đầy bom đạn miền Trung, phương châm ấy dần trở thành niềm tin chiến đấu.

Mỗi khi tiếng trực thăng vọng trên đầu, người lính không còn chỉ nghĩ đến sự đáng sợ của đối phương.

Họ nghĩ:

“Tìm Mỹ mà đánh!”

Mỗi khi những đoàn quân Mỹ tiến vào trận địa, họ không còn chỉ nhìn thấy một “người khổng lồ” không thể đánh bại.

Họ bắt đầu tìm điểm yếu của “người khổng lồ” ấy.

Và khi trận đánh diễn ra, những người lính tìm cách áp sát, bám chặt, không để đối phương dễ dàng phát huy ưu thế hỏa lực.

Từ Bình Giã, Đồng Xoài đến những vùng đất thép Củ Chi, tinh thần ấy lan rộng.

Củ Chi với hệ thống địa đạo chằng chịt trở thành một minh chứng đặc biệt cho cách đánh ấy. Người lính có thể biến lòng đất thành nơi trú quân, nơi xuất phát chiến đấu, rồi bất ngờ xuất hiện ngay giữa vùng kiểm soát của đối phương.

Kẻ địch có thể có máy bay trên bầu trời.

Có xe tăng dưới mặt đất.

Có pháo binh bắn từ rất xa.

Nhưng người lính Việt Nam có một thứ mà bom đạn không dễ dàng phá hủy:

niềm tin rằng kẻ thù dù mạnh đến đâu cũng có thể bị đánh bại.

Có lẽ điều lớn lao nhất mà Nguyễn Chí Thanh để lại không chỉ nằm ở một phương châm tác chiến.

Đó còn là cách ông giúp người lính thay đổi cách nhìn về đối thủ.

Trước một đội quân được trang bị hiện đại, nếu chỉ nhìn vào súng lớn, xe tăng, máy bay, con người rất dễ sợ hãi.

Nhưng nếu bình tĩnh tìm hiểu, tìm điểm yếu và buộc đối phương phải đánh theo cách mình lựa chọn, thì cái gọi là “khổng lồ” cũng không còn là bất khả chiến bại.

Trong thời hoa lửa, có những câu nói trở thành mệnh lệnh.

Có những mệnh lệnh trở thành niềm tin.

Và có những niềm tin theo người lính đi suốt những năm tháng chiến tranh.

“Tìm Mỹ mà đánh, tìm ngụy mà diệt!”

“Nắm thắt lưng địch mà đánh!”

Đó không chỉ là lời của một vị tướng.

Đó là tiếng gọi của một thời mà những người lính với vũ khí còn thiếu thốn đã bước vào cuộc chiến với một niềm tin sắt đá:

Không phải kẻ nào có nhiều súng hơn cũng là kẻ mạnh hơn.

Bởi sức mạnh cuối cùng của một đội quân không chỉ nằm trong những khẩu pháo, những chiếc máy bay hay đoàn xe thiết giáp.

Nó nằm trong ý chí của con người cầm súng.

Và trên những chiến trường khốc liệt của miền Nam năm ấy, chính niềm tin ấy đã giúp những người lính Việt Nam dám đối mặt với “khổng lồ” Mỹ, tìm cách hóa giải ưu thế của đối phương và viết nên một trong những chương dữ dội nhất của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn