Anh hùng Lực lượng vũ trang

KHAI HOANG VÙNG CHÓP VÀNG

Nghệ An08/07/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau ngày đất nước thống nhất, cựu chiến binh Đường Xuân Tam trở về quê hương Sơn Thành với hai bàn tay trắng. Người lính năm nào mang theo những tấm huân chương, những vết thương chiến tranh và ký ức của một thời hoa lửa, nhưng điều ông trăn trở nhất không phải là những chiến công đã qua, mà là làm sao để gia đình có một cuộc sống ổn định, để các con sau này không còn phải lớn lên trong cảnh nghèo khó.

Những năm đầu sau chiến tranh, cuộc sống ở quê còn vô vàn thiếu thốn. Đất sản xuất ít, năng suất thấp, đời sống người dân chủ yếu dựa vào vài sào ruộng. Với một gia đình đông con, chỉ trông chờ vào đồng ruộng thì rất khó thoát nghèo.

Ông Tam hiểu rằng, nếu muốn thay đổi cuộc sống thì phải tìm một hướng đi mới.

Sau nhiều đêm trăn trở, ông cùng vợ quyết định thực hiện một việc mà khi ấy nhiều người còn e ngại: lên vùng Chóp Vàng để khai hoang lập nghiệp.

Ngày ấy, Chóp Vàng vẫn là một vùng đất hoang sơ.

Đồi núi nối tiếp nhau.

Cây cối mọc um tùm.

Đường đi chỉ là những lối mòn nhỏ xuyên qua rừng.

Không điện.

Không nước sinh hoạt ổn định.

Không nhà cửa.

Nhiều người nhìn vùng đất ấy chỉ thấy sự heo hút và gian nan.

Nhưng người lính từng đi qua chiến trường lại nhìn thấy một cơ hội.

Ông nói với vợ:

"Đất còn hoang thì mình khai phá. Chỉ cần chịu khó lao động thì đất sẽ không phụ người."

Thế là hai vợ chồng bắt đầu cuộc sống mới giữa vùng đồi hoang.

Những ngày đầu thật sự vô cùng vất vả.

Buổi sáng, ông mang rựa vào rừng phát cây.

Chiều đến lại đào gốc, nhặt đá, san từng khoảng đất nhỏ.

Có những gốc cây lớn, hai vợ chồng phải mất nhiều ngày mới có thể đào bật lên.

Đất đồi cứng như đá.

Mỗi nhát cuốc đều thấm đẫm mồ hôi.

Có những hôm làm việc từ sáng đến tối mà chỉ khai phá được vài chục mét vuông đất.

Những vết thương chiến tranh nhiều lúc tái phát khiến chân trái đau nhức, lưng mỏi buốt. Nhưng chưa bao giờ ông nghĩ đến việc dừng lại.

Ông thường bảo:

"Bom đạn còn không làm mình lùi bước thì mấy quả đồi này cũng không thể làm mình bỏ cuộc."

Chính ý chí được rèn luyện trong quân ngũ đã giúp ông vượt qua những tháng ngày gian khó nhất.

Khai hoang không chỉ là phát cây, cuốc đất.

Đó còn là hành trình dựng lại cuộc sống từ con số không.

Khi có được những khoảnh đất đầu tiên, ông bắt đầu trồng các loại cây phù hợp với điều kiện địa phương. Cây lớn lên từng ngày cũng giống như niềm hy vọng của cả gia đình dần được vun đắp.

Không dừng lại ở trồng trọt, ông còn đào ao thả cá, phát triển chăn nuôi, tận dụng từng khoảng đất để tăng thêm nguồn thu nhập. Mọi việc đều được làm bằng đôi bàn tay lao động cần cù của hai vợ chồng.

Có năm thiên tai làm cây cối hư hại.

Có năm mất mùa.

Có lúc giá nông sản xuống thấp.

Nhưng ông chưa bao giờ nản chí.

Theo ông, làm kinh tế cũng giống như chiến đấu.

Muốn thành công phải biết kiên trì, phải biết đứng dậy sau mỗi lần thất bại và phải luôn tìm cách vượt qua khó khăn.

Nhờ sự chăm chỉ và quyết tâm, vùng đất Chóp Vàng ngày nào dần thay đổi.

Những khoảng đồi hoang đã được phủ màu xanh.

Vườn cây phát triển tốt.

Ao cá cho thu hoạch.

Cuộc sống gia đình từng bước ổn định.

Các con được ăn học đầy đủ và trưởng thành bằng chính thành quả lao động của cha mẹ.

Mỗi lần nhìn lại vùng đất mình đã gắn bó bao năm, ông Tam không coi đó là thành tích của riêng mình.

Ông luôn nhắc đến người vợ đã cùng ông vượt qua mọi gian khó.

Chính sự đồng lòng của hai vợ chồng đã biến vùng đất hoang thành nơi nuôi sống cả gia đình.

Ông cũng cho rằng, thành quả lớn nhất không phải là có bao nhiêu đất hay thu nhập cao đến đâu, mà là đã chứng minh được rằng: người lính sau chiến tranh không chỉ biết cầm súng bảo vệ Tổ quốc mà còn biết cầm cuốc, cầm xẻng để xây dựng quê hương.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, vùng Chóp Vàng hôm nay đã khác rất nhiều so với những ngày đầu ông đặt chân tới. Nhưng trong ký ức của người cựu chiến binh, từng gốc cây, từng khoảnh đất vẫn gợi nhớ về một "chiến trường" đặc biệt – nơi không có tiếng súng, nhưng cũng đòi hỏi lòng kiên trì, sự hy sinh và ý chí bền bỉ không kém những năm tháng chiến tranh.

Câu chuyện khai hoang vùng Chóp Vàng của ông Đường Xuân Tam không chỉ là câu chuyện làm kinh tế, mà còn là câu chuyện về nghị lực của một người lính. Từ chiến trường B5 đến vùng đồi hoang của quê hương, ở bất cứ nơi đâu, ông cũng mang theo phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ: dám nghĩ, dám làm, không lùi bước trước khó khăn và luôn tin rằng bằng lao động chân chính, con người có thể làm thay đổi cuộc sống của mình.

Thông điệp gửi thế hệ trẻ

"Ngày trước, bác cùng đồng đội giữ từng tấc đất của Tổ quốc. Hòa bình rồi, bác lại giữ từng tấc đất quê hương bằng lao động. Các cháu hôm nay có nhiều điều kiện hơn rất nhiều. Hãy biết yêu quý quê hương, trân trọng đất đai, dám khởi nghiệp và lập nghiệp trên chính mảnh đất mình sinh ra. Chỉ cần có ý chí và chịu khó, vùng đất nào cũng có thể nở hoa."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn