Khai tăng tuổi để được vào bộ đội
Chưa đủ tuổi nhập ngũ, người thiếu niên Cao Bằng vẫn tìm mọi cách để được đứng trong hàng ngũ chiến đấu.
Năm 1948, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn gian khổ. Ở Cao Bằng, chiến sự và sự kiểm soát của quân Pháp trên Đường số 4 đe dọa trực tiếp đời sống nhân dân. La Văn Cầu khi ấy chưa đến tuổi nhập ngũ, nhưng mong muốn cầm súng đã trở nên thôi thúc. Ông khai tăng thêm tuổi để được nhận vào bộ đội—một chi tiết giản dị cho thấy quyết tâm của người thiếu niên vùng biên.
Lúc đầu, ông xin làm liên lạc. Công việc nghe có vẻ ít hào nhoáng nhưng đòi hỏi nhanh nhẹn, trí nhớ, khả năng giữ bí mật và lòng can đảm. Người liên lạc phải vượt qua những con đường có địch phục kích, mang mệnh lệnh đến đúng nơi, đúng thời gian. Chỉ một sai sót có thể ảnh hưởng đến cả đơn vị. Chính từ những nhiệm vụ như vậy, La Văn Cầu học được kỷ luật quân đội và ý nghĩa của việc đặt nhiệm vụ chung lên trên an toàn cá nhân.
Người chiến sĩ trẻ phải thích nghi với cuộc sống hoàn toàn khác bản làng: hành quân dài ngày, ăn ở thiếu thốn, học sử dụng vũ khí và rèn luyện trong tập thể. Tuổi nhỏ không giúp ông được miễn trừ khó khăn. Muốn được đồng đội tin cậy, ông phải chứng minh bằng hành động, chịu khó học và xung phong nhận việc.
Việc khai tăng tuổi có thể được nhìn như sự nôn nóng của tuổi trẻ, nhưng trong hoàn cảnh đất nước lúc ấy, nó phản ánh một thế hệ trưởng thành rất sớm. Nhiều thanh niên chưa kịp có một tuổi trẻ bình thường đã bước vào chiến tranh, mang theo ước muốn giản dị là quê hương không còn bị giày xéo.
Từ một thiếu niên xin làm liên lạc, La Văn Cầu nhanh chóng trở thành chiến sĩ xung kích của Đại đội 671. Ông không biết rằng chỉ hai năm sau, tên mình sẽ gắn với một trong những chiến công nổi tiếng nhất của Chiến dịch Biên giới. Nhưng nền móng cho chiến công ấy đã xuất hiện ngay từ ngày đầu nhập ngũ: quyết tâm được góp sức, tinh thần chấp hành nhiệm vụ và ý chí không để tuổi tác hay hoàn cảnh ngăn mình đứng vào hàng ngũ bảo vệ Tổ quốc.



