Khai Thêm Một Tuổi, Gánh Trọn Non Sông (1)
bác Đặng Văn Hiền năm 17 tuổi, khi tuổi đời còn rất trẻ, bác đã tự khai tăng thêm một tuổi để đủ điều kiện nhập ngũ. Ngày 12/8/1969, bác chính thức khoác lên mình bộ quân phục, mang theo khát vọng hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.
Hình ảnh đẹp nhất về bác Đặng Văn Hiền không chỉ hiện lên trong những khoảnh khắc chiến thắng, mà lắng sâu và bền bỉ trong suốt những năm tháng gian lao nhất của cuộc đời người lính. Năm 17 tuổi, khi tuổi đời còn rất trẻ, bác đã tự khai tăng thêm một tuổi để đủ điều kiện nhập ngũ. Ngày 12/8/1969, bác chính thức khoác lên mình bộ quân phục, mang theo khát vọng hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.
Sau thời gian huấn luyện, bác được điều vào chiến trường B2 của Quân giải phóng – nơi ác liệt, thiếu thốn và gần như không có sự hỗ trợ từ miền Bắc. Đó là vùng đất mà vận tải hàng hóa vô cùng khó khăn, con người phải dựa vào chính đôi chân và ý chí của mình để tồn tại. Đến ngày 15/01/1970 bác thuộc đoàn 2190, hành quân theo đường dây 559, đi bộ ròng rã gần 06 tháng trời. Những bước chân lặng lẽ in dấu qua đất Việt Nam, rồi sang Campuchia, sang Lào, xuyên rừng, vượt núi, băng suối, mang theo bao gian nan không thể đếm bằng ngày tháng.
Vào tới trạm thuộc Trung đoàn 3, Sư đoàn 5, Quân khu 7, bác bước vào những năm tháng chiến đấu triền miên. Cuộc càn Đông Dương nổ ra, khi đế quốc Mỹ đánh phá cả ba nước Việt Nam – Lào – Campuchia, chiến trường chìm trong khói lửa. Lương thực của đoàn 85 ta cất giấu trong rừng bị địch đốt sạch. Lực lượng không cân sức, bộ đội ta vừa đánh vừa rút, chịu tổn thất nặng nề. Có những khoảng thời giang từ một đến ba tháng, anh em không có hạt gạo nào để ăn, không có cả muối. Bữa ăn chỉ là rau tàu bay hái vội ven rừng, là những củ măng đào lên từ đất đỏ, nhạt đến khô cổ nhưng thấm đẫm tình đồng đội.
Trong hoàn cảnh tưởng như không thể chịu đựng nổi ấy, hình ảnh bác Đặng Văn Hiền và đồng đội hiện lên thật đẹp. Đẹp ở sự kiên cường, ở niềm tin không bao giờ tắt vào cách mạng, vào Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, vào Đảng và Bộ Tư lệnh miền Bắc. Tết đến, mỗi trung đội chỉ có một lạng thuốc lào Vĩnh Bảo, năm chiếc kẹo Hải Châu, mỗi chiến sĩ hai điếu thuốc lá Thăng Long, vậy mà ai cũng ấm lòng. Nghèo về vật chất, nhưng tuyệt đối không nghèo về ý chí và niềm tin.
Trung đoàn của bác đi đến đâu chiến đấu đến đó. Vừa chiến đấu ở ngã ba Đông Dương thuộc tỉnh Bình Phước, lại vừa làm nhiệm vụ quốc tế, giúp nước bạn Campuchia. Trong làn khói súng mịt mù, quân ta vừa đánh trên đất Việt Nam, vừa góp phần giải phóng thị xã Monokari của nước bạn Campuchia, viết nên những trang sử thầm lặng mà hào hùng.
Hình ảnh bác Đặng Văn Hiền vì thế trở thành biểu tượng đẹp của một thế hệ thanh niên Việt Nam: dám khai thêm một tuổi để ra trận, dám đi trọn bảy năm đời lính giữa rừng sâu bom đạn, sống thiếu thốn đến tận cùng nhưng không bao giờ thiếu lòng yêu nước. Đó là vẻ đẹp của con người được tôi luyện trong gian khổ, lặng lẽ mà vĩ đại, giản dị mà bất tử trong ký ức của dân tộc.



