Cựu chiến binh

Khai Thêm Một Tuổi, Gánh Trọn Non Sông (2)

Năm 1971, sau những trận đánh ác liệt tại Bình Phước, đơn vị của bác không có điều kiện bổ sung lực lượng mà buộc phải tiếp tục bám trụ ngay tại địa bàn đã chiến đấu. Đó là quãng thời gian vô cùng gian khổ, khi tuyến chi viện từ miền Bắc gần như bị chia cắt hoàn toàn. Muốn đưa được một người lính, một khẩu súng hay một bao gạo vào chiến trường nơi bác đóng quân, bộ đội phải mất tới 06 tháng ròng rã trèo đèo, vượt suối, băng rừng, hành quân qua những cung đường hiểm trở, giao quân theo từng chặng

Thanh Hóa04/02/2026Lê Thị Thu Hằng (BTV Đoàn xã Hoạt Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, sau những trận đánh ác liệt tại Bình Phước, đơn vị của bác không có điều kiện bổ sung lực lượng mà buộc phải tiếp tục bám trụ ngay tại địa bàn đã chiến đấu. Đó là quãng thời gian vô cùng gian khổ, khi tuyến chi viện từ miền Bắc gần như bị chia cắt hoàn toàn. Muốn đưa được một người lính, một khẩu súng hay một bao gạo vào chiến trường nơi bác đóng quân, bộ đội phải mất tới 06 tháng ròng rã trèo đèo, vượt suối, băng rừng, hành quân qua những cung đường hiểm trở, giao quân theo từng chặng từ gần đến xa. Vị trí của đơn vị bác nằm ở tuyến cuối, xa nhất, nên gần như không nhận được bất kỳ sự tiếp tế nào, cả về người lẫn trang bị. Tất cả những gì có được đều phải tự lực, chắt chiu từ mồ hôi, xương máu và ý chí của chính những người lính nơi tuyến lửa.

Khi ấy, đơn vị chỉ vỏn vẹn năm mươi chín chiến sĩ, do đồng chí Đồng Sỹ Nguyên làm trưởng đoàn, được giao nhiệm vụ mở đường đưa quân vào miền Nam. Đoàn quân âm thầm tiến bước giữa đại ngàn, vừa đi vừa quan sát địa hình, dò đường, đánh dấu từng gốc cây, từng lối mòn, để làm mốc cho các đơn vị phía sau. Mỗi bước chân là một lần đối mặt với hiểm nguy: bom rình trên đầu, địch phục kích dưới chân, rừng thiêng nước độc và cái đói, cái rét bủa vây. Khi đến trạm 64, Bình Phước, đoàn dừng lại, lập thành binh trạm, trở thành mắt xích quan trọng trên tuyến vận tải chiến lược. Từ đó, đường dây 559 hình thành và phát triển, như mạch máu âm thầm chảy giữa núi rừng Trường Sơn, nối liền hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến miền Nam đang ngày đêm khói lửa.

Đầu năm 1971, tình hình chiến trường khu vực Đông Dương tiếp tục diễn biến hết sức phức tạp. Phong trào nổi dậy của quân giải phóng lan rộng, khiến lực lượng của Sư đoàn 5 hoạt động trên đất Campuchia rơi vào thế bị bao vây và buộc phải rút khỏi một số vị trí. Chính quyền Lon Nol, dưới sự hậu thuẫn và xúi giục của Mỹ, tổ chức biểu tình, gây áp lực mạnh mẽ nhằm đuổi bộ đội Việt Nam ra khỏi lãnh thổ Campuchia. Trước hoàn cảnh ấy, bộ đội ta nhận mệnh lệnh tuyệt đối không được nổ súng, tránh mọi va chạm vũ trang không cần thiết. Những người lính vẫn kiên cường bám trụ, khi bị dồn ép ở chỗ này thì cơ động sang chỗ khác, âm thầm giữ lực lượng, giữ thế trận, chấp nhận lùi một bước để chuẩn bị cho những bước tiến dài hơn sau này.

Giữa muôn vàn thiếu thốn, không tiếng súng hỗ trợ, không hậu phương trực tiếp, người lính vẫn đứng vững bằng kỷ luật thép và niềm tin sắt đá vào ngày toàn thắng. Chính trong những tháng ngày ấy, ý chí của bộ đội được tôi luyện đến mức cao nhất: lặng lẽ, bền bỉ, không phô trương nhưng vô cùng kiên cường. Những con người nơi tuyến cuối ấy đã góp phần giữ vững mạch máu chiến trường, làm nên sức mạnh bền bỉ của cuộc kháng chiến, để rồi từng bước đưa cuộc chiến đến ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khai Thêm Một Tuổi, Gánh Trọn Non Sông (2) | Câu chuyện thời hoa lửa