Kháng chiến chống mỹ (1)
Câu chuyện kể lại ký ức của cựu chiến binh Lê Công Bằng về một trận đánh ác liệt trong chiến dịch chống Mỹ năm 1975, khi đơn vị ông tấn công một cứ điểm phòng ngự quan trọng của địch. Trận đánh diễn ra căng thẳng, giằng co quyết liệt, với nhiều hy sinh và mất mát của đồng đội. Cuối cùng, quân ta làm chủ được cứ điểm, mở đường tiến công, góp phần vào thắng lợi hoàn toàn của chiến dịch, để lại trong lòng người lính niềm tự hào sâu sắc và bài học lớn về giá trị của hòa bình.
Tôi là Lê Công Bằng, sinh năm 1958, quê thôn Bái Xuân, xã Vĩnh Lộc. Đến nay đã nhiều năm rời quân ngũ, nhưng mỗi khi nhớ lại chiến dịch chống Mỹ năm 1975, trong tôi vẫn hiện lên rất rõ một trận đánh mà suốt đời không thể quên.
Đó là những ngày cuối cùng của chiến dịch, khi đơn vị tôi nhận lệnh đánh chiếm một cứ điểm phòng ngự then chốt của địch trên trục đường rút lui. Cứ điểm này được bố trí dày đặc: hầm bê tông, lô cốt liên hoàn, dây thép gai nhiều lớp, hỏa lực mạnh, có cả pháo và súng máy yểm trợ. Địch quyết giữ bằng mọi giá để cản bước tiến của ta.
Trận đánh bắt đầu lúc tờ mờ sáng. Pháo ta bắn mở màn, mặt đất rung chuyển, khói lửa phủ kín cả khu vực. Khi tiếng pháo vừa dứt, chúng tôi đồng loạt xung phong. Địch phản kích dữ dội, súng nổ dồn dập, đạn bắn như vãi trấu. Mỗi bước tiến lên đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, bằng ý chí và cả máu xương của đồng đội.
Tôi khi đó là một chiến sĩ bộ binh trẻ, được giao nhiệm vụ theo mũi thọc sâu, đánh vào trung tâm cứ điểm. Có lúc đội hình bị chặn lại trước hỏa lực mạnh, phải bò sát đất, lợi dụng từng mô đất, từng gốc cây để tiến lên. Khói, bụi, tiếng nổ, tiếng hô xung phong hòa vào nhau, làm người lính gần như quên đi nỗi sợ, chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: phải tiến lên.
Điều ác liệt nhất không chỉ là hỏa lực của địch, mà là những khoảnh khắc mất mát ngay bên cạnh mình. Có đồng đội vừa động viên nhau xong, vài phút sau đã không thể đứng dậy cùng đơn vị nữa. Chính những giây phút đó khiến chúng tôi càng siết chặt tay súng, càng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, bởi ai cũng hiểu: nếu mình chùn bước, sự hy sinh kia sẽ trở nên dang dở.
Sau nhiều giờ giằng co, đến gần trưa, ta làm chủ được cứ điểm. Lá cờ giải phóng được cắm lên trong khói súng còn chưa tan. Địch tan rã, con đường tiến quân được mở. Chúng tôi đứng giữa chiến trường, mệt rã rời, người lấm lem khói bụi, nhưng trong lòng ai cũng trào dâng một cảm xúc khó tả: vừa đau xót, vừa tự hào, vừa tin chắc ngày toàn thắng đã rất gần.
Vài tuần sau, đất nước hoàn toàn giải phóng.
Giờ đây, khi kể lại cho lớp trẻ, tôi luôn nói rằng: chiến tranh khốc liệt lắm, chiến thắng không chỉ được làm nên bằng vũ khí, mà bằng lòng yêu nước, tinh thần đồng đội và khát vọng hòa bình. Những ký ức ấy là “một thời hoa lửa” mà thế hệ chúng tôi mang theo suốt cuộc đời — để càng trân trọng hơn giá trị của hòa bình hôm nay.



