Cựu chiến binh

Kháng chiến chống Mỹ

Câu chuyện “Một thời hoa lửa” là hồi ức chân thực của cựu chiến binh Trịnh Xuân Quang về những ngày tháng trực tiếp chiến đấu trong chiến dịch chống Mỹ năm 1975. Qua không khí chiến trường ác liệt, sự hy sinh của đồng đội và ý chí kiên cường của người lính trẻ, câu chuyện khắc họa sâu sắc tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và lý tưởng cao đẹp của thế hệ đã hiến trọn tuổi xuân cho độc lập, hòa bình của Tổ quốc.

Thanh Hóa30/01/2026Mai Tuấn Linh (Đoàn xã Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trịnh Xuân Quang, sinh năm 1958, quê thôn Bái Xuân, xã Vĩnh Lộc. Năm ấy, tôi mới ngoài mười bảy tuổi, khoác trên mình bộ quân phục bạc màu, theo đơn vị hành quân vào chiến dịch chống Mỹ mùa xuân năm 1975 – những ngày cuối cùng nhưng ác liệt nhất của cuộc chiến tranh kéo dài suốt mấy chục năm trời.

Đêm trước giờ nổ súng, rừng im lặng đến lạ. Chỉ nghe tiếng côn trùng rả rích và tiếng thở nặng nề của anh em sau những chặng hành quân dài. Ai cũng hiểu: trận đánh ngày mai sẽ quyết định sống còn, không chỉ cho đơn vị, mà cho cả vận mệnh đất nước. Trong ba lô của tôi khi ấy chẳng có gì ngoài vài nắm cơm vắt, lá thư nhà đã nhàu nát và một niềm tin rất giản dị: đánh cho đất nước yên bình.

Khi pháo hiệu vừa bắn lên, bầu trời như vỡ tung. Tiếng bom, tiếng đạn dội xuống dữ dội, mặt đất rung chuyển từng hồi. Chúng tôi lao lên trong làn khói súng mù mịt, tai ù đi vì tiếng nổ liên hồi. Địch chống trả quyết liệt, hỏa lực dày đặc, mỗi mét tiến lên đều phải trả giá bằng mồ hôi, máu và cả sinh mạng.

Có những lúc, tôi phải nằm ép mình xuống giao thông hào, tim đập như muốn vỡ ra, đất đá bắn tung tóe xung quanh. Đồng đội bên cạnh vừa còn nói cười với tôi vài phút trước, phút sau đã im lặng mãi mãi. Không ai kịp khóc, cũng không ai cho phép mình dừng lại. Chúng tôi cắn chặt răng, dìu nhau tiến lên, bởi phía sau là Tổ quốc, là gia đình, là quê hương đang chờ ngày thống nhất.

Trận đánh kéo dài suốt nhiều giờ. Khi ánh sáng đầu tiên của buổi sáng ló rạng, chúng tôi đã chiếm được mục tiêu. Lá cờ giải phóng tung bay giữa khói súng còn chưa tan. Tôi đứng lặng người, tay run run, không phải vì sợ nữa, mà vì xúc động. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng tuổi trẻ của chúng tôi đã cháy trọn vẹn trong lửa đạn, để đổi lấy hòa bình cho thế hệ mai sau.

Giờ đây, khi đã là một cựu chiến binh trở về với ruộng đồng thôn Bái Xuân, mỗi lần nhớ lại, tim tôi vẫn nhói lên. “Một thời hoa lửa” không chỉ là bom đạn và hy sinh, mà là thời của lý tưởng, của niềm tin sắt đá, của những con người sẵn sàng đặt Tổ quốc lên trên cả sự sống của mình.

Và tôi luôn mong rằng, thế hệ hôm nay sẽ giữ gìn hòa bình bằng trách nhiệm, học tập và cống hiến, để những hy sinh năm xưa mãi mãi không uổng phí.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn