kháng chiến chống mỹ cứu nước (1)
Khi chiến trường miền Nam đang bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, thanh niên Sầm Công Tước của thôn Đồng Nội xã Đồng Qúy, quyết định rời ruộng nương, tạm biệt cha mẹ để lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào một đơn vị vận tải chiến lược trên tuyến đường Trường Sơn – nơi mà mỗi chuyến đi đều đối mặt với bom đạn và cái chết rình rập.
Một đêm tháng 7 năm 1971, đơn vị ông nhận nhiệm vụ đặc biệt: vận chuyển thuốc men và đạn dược vượt qua trọng điểm “tọa độ lửa” Khe Tang, ông kể khu vực thường xuyên bị máy bay Mỹ rải bom toạ độ. Nếu hàng không đến được chiến trường đúng thời gian, một đơn vị chủ lực trong chiến dịch sẽ không đủ khả năng phòng thủ.
Hiểu rằng nếu xe dừng lại, cả đoàn sẽ trở thành mục tiêu, ông Tước lập tức tắt đèn, lái xe men theo một khe núi hẹp mà chỉ những người thông thuộc địa hình mới dám đi. Bom nổ rung chuyển phía sau, cây đổ chắn đường. Không thể quay đầu, ông quyết định xuống xe, dùng cuốc và tay không kéo từng thân cây để mở lối, mồ hôi hòa lẫn bụi đất và tiếng động cơ đang chờ phía sau.
Nhờ sự quả cảm ấy, con đường được mở kịp thời. Khi trời gần sáng, đoàn xe vượt qua Khe Tang an toàn, đưa được số hàng quý giá về tới chiến trường. Chỉ đến khi nhiệm vụ hoàn thành, đồng đội mới phát hiện bàn tay ông Tước rách sâu vì kéo gỗ, máu thấm cả ống tay áo. Khi được ông kể về câu chuyện oanh liệt của ông mà chúng tôi thật sự khâm phục sự kiên trì bền bỉ của các ông trong thời đạn bom khói lửa để bảo về cho nền độc lập tự do ấm no của nhân dân trong thời bình hôm nay.



