Kháng chiến chống Mỹ giữa cơn mưa bom đạn của cựu chiến binh thời hoa lửa .
Câu chuyện là những ký ức chân thực của ông Phùng Quang Vy về quãng thời gian tham gia quân đội trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Qua lời kể, ông tái hiện lại không khí chiến tranh ác liệt, những khó khăn gian khổ trong huấn luyện, hành quân và chiến đấu, cũng như tinh thần sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc của người lính. Câu chuyện không chỉ phản ánh sự tàn khốc của chiến tranh mà còn thể hiện ý chí kiên cường, lòng yêu nước và khát vọng hòa bình của thế hệ đi trước.

Thời gian tham gia chiến đấu . Khi ông vào quân đội, ông đang ở cơ quan của Tỉnh. Năm 1968 thì quân và dân Việt Nam chúng ta nổi dậy ở khắp tất cả các tỉnh để nhằm tấn công kẻ thù để giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Các tỉnh mình chiến đến 25 ngày ở thành phố Huế nhưng mà lại phải rút để củng cố lực điền để chiến đấu Bắc - Nam sau này . Như thế thì Trung ương, Đảng, nhà nước quyết định tăng cường thêm người xuống chiến trường để động viên các ông tham gia vào quân đội. Có thể nói rất là khó khăn , thứ nhất là mình đang ở cơ quan làm việc ổn định, tuy ở xa gia đình lắm nhưng lúc nào cũng về được . Gặp rất nhiều khó khăn thứ nhất là điều để ông tham gia vào quân đội là đang chia cắt thành 2 miền , quân và dân Việt Nam đang chiến đấu đầy gian khổ với kẻ thù . Mỹ thì đầu tư rất là nhiều vũ khí , dạn dược để chống lại cách mạng nước ta . Trước yêu cầu như thế thì phải nghe theo tiếng gọi của tổ quốc sẵn sàng lên đường để bảo vệ tổ quốc . Sau đó ở quân đội vì sức khỏe gầy , yếu thì mình phải vượt qua cái đó . Trước hết mình phải vượt qua những khó khăn ấy để mình tham gia hoạt động quân đội .Vào quân đội mình phải đúng giờ giấc , đặc biệt là học để hành quân phải đeo từ 25 đến 40 kg để đeo để rèn luyện đi ngày , đi đêm , đi qua rừng , núi để quen sau này khi ra chiến trường thì đó là cái khó khăn nhất .Trong chiến tranh thì bom đạn chúng tôi không sợ , vì nắm được cái quy luật của địch kể cả nó tấn công vào chỗ nào thì nắm được khộng bị động . Máy bay ném bom xuống thì mình đều biết nó là máy bay gì , lúc nào sẽ đánh bom . Điều mà chúng tôi chúng tôi sợ nhất là thời tiết mưa kéo dài mấy tháng cản trở việc hành quân , chiến đấu , tiếp tế lương thực . nhiều đồng chí là bị sốt rét nên người lính sợ nhất là mùa mưa . Trong chiến đấu ác liệt không ai có thể nghĩ được mình sẽ sống nhưng không ai sợ chết . Người đi xa nhớ người ở nhà , người ở nhà nhớ người đi xa. Sống chết đến rất nhanh có khi đang chơi đùa với nhau giao thời cuộc chiến người động đội có thể hi sinh . Sau khi chiến tranh bác vẫn còn ở lại quân đội đến năm 1998 bác mới về hưu . Lúc đó 60 tuổi rồi , 40 năm ở quân đội các bác vẫn còn thường xuyên tổ chức cuộc gặp nhau thì mới biết ai còn , ai mất . Gặp nhau mới biết hết sức khỏe , hoàn cảnh gia đình của nhau .
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



