Bài viết

KHÁNG CHIẾN MÙA HOA LỬA

An Giang24/04/2026Đoàn xã Thạnh Đông (Đoàn xã Thạnh Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Em vẫn thường nghe mẹ kể về ông ngoại em – một người lính đã đi qua những năm tháng dữ dội nhất của chiến tranh biên giới Tây Nam. Ông tên là Nguyễn Cao Thiêu, nhập ngũ vào năm 1979, khi bọn Khmer Đỏ đang lộng hành, gieo rắc đau thương khắp vùng biên giới. Với em, câu chuyện của ông không chỉ là ký ức gia đình, mà còn là một phần của “mùa hoa lửa” – mùa của máu, của nước mắt nhưng cũng của lòng dũng cảm và tình yêu quê hương.

Ngày ông lên đường, ông còn rất trẻ. Theo lời mẹ kể, ông chỉ kịp nhìn lại ngôi nhà nhỏ, nơi có bà ngoại và những người thân đứng lặng trong lo lắng. Không có những lời hứa lớn lao, ông chỉ nói giản dị rằng: “Đất nước cần thì phải đi.” Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng chiến đấu.

Chiến trường khi ấy không chỉ khốc liệt vì bom đạn, mà còn bởi sự tàn bạo của quân Khmer Đỏ. Ông và đồng đội hành quân qua những cánh rừng rậm, những cánh đồng hoang tàn, nơi dấu vết chiến tranh in hằn trên từng tấc đất. Có những ngày, họ phải đối mặt với cái đói, cái khát, với bệnh tật và cả nỗi sợ luôn rình rập. Nhưng trong gian khó ấy, tình đồng đội lại trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.

Ông ngoại em từng kể rằng, có lần đơn vị ông bị phục kích. Đạn nổ vang trời, khói lửa mù mịt. Một người đồng đội bị thương nặng, không thể di chuyển. Giữa làn đạn, ông đã cùng một người khác liều mình quay lại, kéo người đồng đội ấy ra khỏi vòng nguy hiểm. Sau này, khi nhắc lại, ông chỉ cười: “Lúc đó không nghĩ gì nhiều, chỉ biết không thể bỏ anh em lại.” Câu chuyện ấy khiến em hiểu rằng, chiến tranh không chỉ là sự đối đầu với kẻ thù, mà còn là nơi thử thách lòng người.

Những năm tháng ấy, với ông là một “mùa hoa lửa” đúng nghĩa. Hoa ở đây không phải là những cánh hoa dịu dàng, mà là những “bông hoa” nở lên từ ý chí, từ sự hy sinh của những người lính. Lửa là lửa của chiến tranh, nhưng cũng là ngọn lửa trong tim – ngọn lửa của lòng yêu nước và khát vọng hòa bình.

Khi chiến tranh qua đi, ông trở về, mang theo những vết thương cả trên cơ thể lẫn trong ký ức. Nhưng ông không bao giờ than vãn. Ông sống giản dị, hiền lành, như bao người ông khác. Chỉ đôi khi, trong những buổi chiều yên tĩnh, ánh mắt ông lại xa xăm, như đang nhớ về một thời đã qua – nơi có những người đồng đội mãi mãi không trở về.

Với em, ông ngoại em không chỉ là một người lính, mà còn là biểu tượng của một thế hệ đã sống và chiến đấu vì Tổ quốc. Câu chuyện của ông giúp em hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu và nước mắt. Và “mùa hoa lửa” năm ấy sẽ mãi là ký ức không thể nào quên – không chỉ của ông, mà còn của cả dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn