Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Kháng chiến ở cù lao

Bài viết kể lại những ký ức của một người dân xã Lục Sĩ Thành từng tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp. Qua lời kể chân thực và gần gũi, nhân vật đã tái hiện những khó khăn, gian khổ của cuộc chiến, tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự đoàn kết của quân dân địa phương. Câu chuyện góp phần giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống cách mạng, lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Vĩnh Long08/06/2026Xã Đoàn Lục Sĩ Thành (Xã Đoàn Lục Sĩ Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Tâm, sinh năm 1928, quê quán tại ấp Tân Bình, xã Lục Sĩ Thành, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long. Năm nay, dù tuổi đã cao, nhưng mỗi khi nhớ lại những năm tháng tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp, trong lòng tôi vẫn dâng lên niềm tự hào khó tả.

Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo trên vùng cù lao màu mỡ nằm giữa sông Hậu. Thuở nhỏ, tôi thường theo cha mẹ ra đồng làm ruộng. Cuộc sống tuy vất vả nhưng yên bình. Thế rồi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta. Chúng càn quét, bắt bớ và đàn áp người dân. Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, tôi không thể ngồi yên.

Năm 1946, khi vừa tròn 18 tuổi, tôi xin tham gia lực lượng du kích của địa phương. Nhiệm vụ của tôi lúc đầu là liên lạc, chuyển thư từ và tiếp tế lương thực cho các đơn vị kháng chiến hoạt động trong vùng. Nhờ thông thuộc từng con rạch, từng lối mòn trên cù lao nên tôi nhiều lần đưa cán bộ vượt qua các đợt truy lùng của địch một cách an toàn.

Có một lần mà đến nay tôi vẫn nhớ mãi. Đó là vào mùa nước nổi năm 1951. Đơn vị chúng tôi nhận được tin địch chuẩn bị tổ chức càn quét vào khu vực cù lao. Trong đêm tối, tôi cùng hai đồng đội chèo xuồng vượt qua nhiều nhánh sông để báo tin cho các cơ sở cách mạng. Mưa lớn, nước chảy xiết, chiếc xuồng nhỏ nhiều lần suýt bị lật. Nhưng nhờ quyết tâm và sự đoàn kết, chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, giúp lực lượng kháng chiến chủ động di chuyển và bảo toàn lực lượng.

Những năm tháng ấy vô cùng gian khổ. Chúng tôi thiếu thốn đủ bề, từ cơm ăn đến thuốc men. Thế nhưng ai cũng một lòng tin tưởng vào ngày đất nước được độc lập. Chính tình yêu quê hương và sự đùm bọc của bà con nhân dân đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi vượt qua mọi khó khăn.

Đến nay, mỗi khi nhìn thấy quê hương Lục Sĩ Thành ngày càng đổi mới, đường sá khang trang, trường học và nhà cửa mọc lên khắp nơi, tôi lại càng thấm thía giá trị của hòa bình. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay sẽ luôn ghi nhớ công lao của cha ông, chăm chỉ học tập và góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn