Khát vọng bình yên bên mái lá và những ước mơ hóa thân vào độc lập
"Những ước mơ giản dị" là những thước phim chậm về tâm tư của những người lính, những người mẹ và nhân dân Long An trong suốt cuộc kháng chiến trường kỳ. Giữa làn khói súng ác liệt và những mất mát hy sinh, ước mơ của họ không hề cao xa; đó chỉ là mong muốn được trở về cày trên mảnh ruộng quê hương, được nghe tiếng trẻ thơ ê a học bài hay đơn giản là một bữa cơm gia đình trọn vẹn thành viên. Qua sự kiên trung của Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết và bản lĩnh của những người con như Huỳnh Văn Đả
Ước mơ của người chiến sĩ dưới những căn hầm bí mật
Trong những năm tháng nếm mật nằm gai tại các vùng trọng điểm như Đức Hòa, Bến Lức, cuộc sống của người chiến sĩ Long An gắn liền với những căn hầm bí mật chật hẹp, ẩm thấp. Thế nhưng, chính tại nơi ranh giới giữa cái chết và sự sống mong manh ấy, những ước mơ giản dị nhất lại nảy nở mạnh mẽ. Những người lính trẻ mang theo lời thề từ Hội thề Rừng Rong: "Độc lập hay là chết!" thường chia sẻ với nhau về dự định sau ngày hòa bình.
Có người ước được về lại mái trường để tiếp tục con đường học vấn dang dở, có người lại mơ về một mùa gặt bội thu trên mảnh đất phèn mặn quê hương mà không còn tiếng bom gầm rú. Ước mơ của họ là sự hiện thực hóa tinh thần: "Dù phải hy sinh đời cha thì con cháu tiếp tục chiến đấu". Họ sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng tư, chấp nhận gian khổ để đổi lấy sự bình yên cho thế hệ mai sau. Những ước mơ ấy tuy nhỏ bé nhưng lại mang sức mạnh ngàn cân, giúp người lính vững tay súng trong những trận càn khốc liệt nhất, bởi họ biết rằng mình đang chiến đấu để bảo vệ những điều bình dị nhưng thiêng liêng nhất của con người.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết – Ước mơ đoàn viên qua ba thế kỷ
Hình bóng của những ước mơ giản dị nhưng đau đáu nhất chính là ở những người mẹ hậu phương, mà tiêu biểu là Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết (xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng).
· Mẹ sinh năm 1892, dành trọn cuộc đời bám trụ mảnh đất quê hương gần đồn Cả Rưng để nuôi giấu cán bộ và làm cơ sở cách mạng.
· Ước mơ lớn nhất đời mẹ là được thấy mười người con trai của mình trở về bình an sau mỗi đợt hành quân.
· Thế nhưng, mẹ đã phải nén nỗi đau tột cùng khi 7 người con đã anh dũng hy sinh vì độc lập dân tộc.
· Dù mất mát, mẹ vẫn không ngừng ước mơ về một ngày đất nước sạch bóng quân thù để các chiến sĩ không còn phải ngủ hầm, để ánh đèn lồng mẹ thắp mỗi đêm không còn phải làm tín hiệu dẫn lối bí mật mà trở thành ánh sáng rước đèn cho con cháu trong đêm trung thu hòa bình.
· Tình thương và ước mơ về sự ấm êm của gia đình dành cho người con dâu mồ côi Phan Thị Thép đã giúp mẹ giữ vững hậu phương qua những mùa đông chiến tranh lạnh lẽo.
· Mẹ sống đến tuổi 119, để lại gia tài cho đời là gần 500 con cháu, minh chứng cho một ước mơ về sự trường tồn và sinh sôi của dân tộc đã trở thành hiện thực.
Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh – Ước mơ bảo vệ sự sống từ đống đổ nát
Sức mạnh của những ước mơ giản dị còn được thể hiện qua hành động của Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh tại Tân Trụ.
· Xuất thân từ một người đi ở đợ sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng, ước mơ của anh là mọi người dân nghèo đều có ruộng cày, có nhà ở và không còn bị áp bức.
· Với tài bắn súng "thiện xạ", anh đã trực tiếp chiến đấu 134 trận không phải vì ham chiến trận mà vì ước mơ dẹp bỏ khói súng để xóm làng được yên vui.
· Ý chí "một tấc không đi, một ly không rời" của anh xuất phát từ tình yêu sâu nặng với mảnh đất quê hương.
· Khi kẻ thù đốt phá 90 ngôi nhà nhằm uy hiếp tinh thần nhân dân, ước mơ về một mái ấm cho bà con đã thôi thúc anh cùng chi bộ lãnh đạo xây dựng lại toàn bộ ngay trong đêm.
· Đó là cuộc chạy đua giữa ước mơ xây dựng và sự tàn phá của kẻ thù, nơi mà khát vọng sống thanh bình của quân dân Long An luôn dành chiến thắng cuối cùng.
Gia tài của những ước mơ và trách nhiệm hôm nay
Những ước mơ giản dị năm xưa đã hóa thân vào dáng hình xứ sở, làm nên một Long An hòa bình và phát triển như ngày nay. Những gì chúng ta đang có: những ngôi trường khang trang, những cánh đồng lúa vàng óng và sự bình yên của mỗi gia đình, chính là giấc mơ cháy bỏng của mẹ Trần Thị Viết, của anh hùng Huỳnh Văn Đảnh và biết bao liệt sĩ đã ngã xuống.
Gia tài mà cha ông để lại cho chúng ta là gần 500 con cháu của mẹ Viết, là tinh thần bất khuất của anh Đảnh và là một vùng đất "Trung dũng kiên cường". Nhìn lại lịch sử để tri ân, thế hệ trẻ Long An hôm nay nguyện tiếp nối những ước mơ còn dang dở của lớp tiền nhân, nỗ lực học tập và lao động để xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh. Những câu chuyện về "Thời hoa lửa" sẽ mãi là nguồn cảm hứng, nhắc nhở chúng ta trân trọng sự bình yên đang có và sống có trách nhiệm với những ước mơ đã được đổi bằng xương máu của cha ông.



