Bài viết

Khát vọng hòa bình

Quảng Trị06/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh lính trẻ tên Thành trở về sau chiến dịch mùa xuân năm 1975 với một đôi chân không còn nguyên vẹn. Anh ngồi trên chiếc xe lăn gỗ tự chế, nhìn ra cánh đồng lúa chín vàng ở ngoại ô Hà Nội. Những ngày đầu mới về, Thành hay bị giật mình bởi tiếng sấm hay tiếng xe nổ máy, ký ức về những trận oanh tạc vẫn chưa buông tha anh.

Nhưng Thành không để mình gục ngã. Với đôi tay khéo léo, anh bắt đầu học nghề sửa chữa đồng hồ. Anh bảo: "Thời chiến chúng tôi đếm thời gian bằng những trận đánh, thời bình chúng tôi giữ nhịp thời gian để xây dựng cuộc sống". Trong căn tiệm nhỏ ven đường, người ta luôn thấy anh cười nói với bọn trẻ con trong xóm. Anh thường kể cho chúng nghe về vẻ đẹp của núi rừng Trường Sơn, về tình đồng chí hơn cả anh em ruột thịt, nhưng anh rất ít khi kể về nỗi đau của vết thương.

Khát vọng hòa bình của Thành không phải là điều gì cao siêu, nó đơn giản là việc nhìn thấy những đứa trẻ được đi học mà không phải đội mũ rơm trú ẩn, là việc người nông dân được cày cấy trên mảnh ruộng không còn mảnh đạn. Một lần, có người hỏi anh: "Anh có hối tiếc về đôi chân mình không?". Thành nhìn xuống đôi chân tàn tật, rồi nhìn lên bầu trời xanh ngắt, bình thản đáp: "Một đôi chân để đổi lấy hòa bình cho triệu đôi chân khác được tự do bước đi, cái giá đó vẫn còn quá rẻ".

Thành và những người thương binh "tàn nhưng không phế" đã trở thành biểu tượng của sự hồi sinh sau chiến tranh. Họ mang trong mình những vết sẹo của quá khứ nhưng đôi mắt luôn hướng về tương lai rực rỡ. Hòa bình, với họ, là báu vật thiêng liêng nhất mà họ sẵn sàng bảo vệ bằng cả phần đời còn lại, không phải bằng súng đạn mà bằng lao động và tình yêu cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn