Cựu chiến binh

Khát Vọng "Hòa Bình" Của Cựu Binh Lê Ngọc Minh

Ông Lê Ngọc Minh (sinh năm 1966, ngụ ấp Hoà Bình, xã Tân Hoà) là bức chân dung tiêu biểu của thế hệ thanh niên dâng hiến tuổi trẻ cho cuộc chiến đấu bảo vệ biên cương Tổ quốc. Bài viết khắc họa ý chí kiên cường nơi chiến trận và nghị lực thầm lặng kiến thiết quê hương, góp phần mang lại cuộc sống no ấm, bình yên đúng như tên gọi của vùng đất ông đang gắn bó.

Đồng Tháp06/08/2026xã Tân Hòa (Xã Tân Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1966, ông Lê Ngọc Minh trải qua tuổi thơ trong giai đoạn đất nước vừa khép lại cuộc chiến tranh trường kỳ, chưa kịp hàn gắn vết thương thì lại phải oằn mình bảo vệ biên giới. Thấu hiểu giá trị của sự bình yên, chàng thanh niên ấp Hoà Bình đã không ngần ngại gác lại thanh xuân, khoác ba lô lên đường nhập ngũ khi tuổi đời vừa chớm mười tám.

Nơi chiến trường sương gió, "thời hoa lửa" của ông là những đêm hành quân đối mặt với lằn ranh tử sinh, là cái khốc liệt của đạn pháo và những cơn sốt rét rừng vắt kiệt sức lực. Thế nhưng, giữa chốn rừng thiêng nước độc, ngọn lửa can trường chưa bao giờ tắt. Chính sự kề vai sát cánh, nhường nhau từng nắp nước, viên thuốc của tình đồng chí đã dệt nên một bản hùng ca tuổi trẻ, giúp ông và đồng đội kiên quyết giữ vững từng tấc đất thiêng liêng.

Hoàn thành sứ mệnh bảo vệ non sông, ông Minh trở về với ấp Hoà Bình. Quê hương khi ấy dẫu không còn tiếng súng nhưng lại đối diện với một cuộc chiến mới: Cuộc chiến đẩy lùi cái đói, cái nghèo.

Mang theo khí chất của người lính "thắng không kiêu, bại không nản", ông bước vào mặt trận lao động sản xuất. Đôi bàn tay từng chai sần vì báng súng nay rắn rỏi nắm chặt cán cuốc, lật từng thớ đất để cải tạo ruộng đồng. Bằng tinh thần kỷ luật và nghị lực vượt khó, ông đã đổ biết bao giọt mồ hôi nhọc nhằn để thau chua, rửa mặn, hoán cải đất đai thành những nương lúa trĩu bông. Những giọt mồ hôi ấy đã thực sự gieo mầm no ấm, dựng xây nên một ấp Hoà Bình trù phú như ngày hôm nay.

Hôm nay, khi sắp bước sang tuổi lục tuần, cựu binh Lê Ngọc Minh vẫn giữ trọn vẹn nét điềm đạm, chất phác và cương trực của người lính năm xưa. Tại ấp Hoà Bình, ông không chỉ là một lão nông cần mẫn mà còn là điểm tựa tinh thần vững chãi cho cộng đồng.

Không khoa trương về những năm tháng vác súng ra trận, ông lặng lẽ cống hiến qua những việc làm thiết thực: nhiệt tình đóng góp cho xóm ấp, giữ gìn an ninh trật tự và truyền dạy ngọn lửa yêu nước cho thế hệ trẻ. Cuộc đời ông là một minh chứng sống động: Người lính khi ra trận dũng cảm, kiên trung; lúc trở về lại bình dị, bao dung và trọn đời thủy chung với quê hương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn