Bài viết

Khát Vọng Hòa Bình Của Người Lính Việt Nam

Hưng Yên12/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khát Vọng Hòa Bình Của Người Lính Việt Nam

Tháng 4, năm 1975.

Cánh rừng cao su bạt ngàn ở miền Đông Nam Bộ đã thôi rỉ nhựa, thay vào đó là mùi khói súng, mùi đất ẩm và mồ hôi. Nguyễn Văn Minh, một trung đội trưởng trẻ tuổi, mới ngoài hai mươi, đang dẫn đầu đơn vị mình bí mật cơ động qua các quãng đường mòn. Chiếc mũ tai bèo đã bạc màu, chiếc ba lô đã mòn vẹt vì những chặng đường hành quân dài từ Trường Sơn vào. Đôi mắt Minh, từng ánh lên vẻ thơ ngây của một cậu học trò đất Bắc, giờ đây chất chứa sự chai sạn, quyết tâm, nhưng sâu thẳm vẫn là một nỗi niềm không nói nên lời: hòa bình.

Minh nhớ rất rõ ngày mình rời làng, năm 1971. Mẹ anh đã khóc, không phải tiếng khóc than vãn, mà là tiếng nấc nghẹn của người mẹ tiễn con đi giữ nước. Bà trao cho anh chiếc bùa may mắn, thực chất là một chiếc chuông đồng nhỏ, cũ kỹ, có lẽ từ thời chiến tranh chống Pháp. “Con đi, giữ gìn sức khỏe. Mẹ chỉ mong… chiến tranh sớm kết thúc.” Lời dặn đó như một lời nguyền thiêng liêng đi theo anh suốt những năm tháng khốc liệt.

Đơn vị của Minh là một mũi nhọn trong chiến dịch giải phóng Sài Gòn. Những trận đánh diễn ra dồn dập, căng thẳng, mỗi bước tiến đều phải trả bằng máu. Minh đã thấy nhiều đồng đội hy sinh. Anh đã tận mắt chứng kiến Bảy, người bạn thân cùng nhập ngũ, trúng mảnh đạn pháo trong một trận càn ở Tây Nguyên. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Bảy không hề kêu la, chỉ cố gắng thều thào: “Minh… tao… tao muốn thấy Sài Gòn… thấy… thấy mẹ tao cười… trong hòa bình…” Câu nói ấy ám ảnh Minh, nó không chỉ là lời trăn trối mà là khát vọng chung của cả thế hệ.

Khát vọng hòa bình không phải là sự yếu đuối, không phải là sự chùn bước trước kẻ thù. Ngược lại, nó là nguồn sức mạnh vô tận. Chính vì khao khát một ngày mai đất nước không còn tiếng súng, không còn cảnh chia ly, nên người lính mới dũng cảm tiến lên. Họ chiến đấu không phải vì hận thù cá nhân, mà vì một tương lai mà trong đó, con cháu họ không cần phải khoác lên mình bộ quân phục màu xanh lá này nữa.

Đêm dừng chân bên một con suối nhỏ. Lửa trại được đốt âm ỉ. Minh ngồi dựa lưng vào thân cây, tay mân mê chiếc chuông đồng. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt gầy gò, rám nắng. Anh nhớ về ngôi làng nhỏ ở đồng bằng Bắc Bộ, nơi có cây đa cổ thụ và giếng nước mát lạnh. Anh nhớ về Thương, cô bạn thanh mai trúc mã, người đã hứa sẽ đợi anh trở về để cùng nhau trồng một vườn hoa. Những kỷ niệm ấy là sợi dây vô hình níu giữ anh lại với cuộc sống, là hình ảnh rõ ràng nhất về hòa bình mà anh đang chiến đấu để giành lấy.

"Trung đội trưởng, anh lại nhớ nhà à?" Giọng nói của Vinh, chiến sĩ trẻ nhất trung đội, kéo Minh về thực tại. Vinh mới mười bảy tuổi, em có khuôn mặt bầu bĩnh, chỉ vừa kịp lớn trước khi chiến tranh cuốn đi.

Minh cười nhẹ, lắc đầu: "Anh đang nghĩ về những gì chúng ta sắp làm được, Vinh ạ. Về ngày mà tất cả chúng ta đều có thể về nhà, không phải lội bộ trong rừng thế này nữa."

Vinh im lặng một lát, rồi khẽ nói: "Em cũng vậy. Em muốn về làm ruộng, trồng lúa. Mẹ em bảo, lúa bây giờ hạt không mẩy bằng lúa thời bình." Lời nói ngây thơ đó như một nhát dao khứa vào lòng Minh. Hòa bình đối với họ đôi khi chỉ đơn giản là những hạt lúa no tròn, là một bữa cơm không lo tiếng bom rơi.

Trong những tài liệu lịch sử, chúng ta thường thấy những con số lạnh lùng: số lượng quân, số trận đánh, số vũ khí. Nhưng đằng sau mỗi con số là hàng triệu trái tim mang cùng một khát vọng. Các chiến sĩ đã trải qua những đợt chiến đấu ác liệt ở Thành cổ Quảng Trị (1972), nơi mỗi tấc đất nhuộm máu, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Họ đã hành quân ròng rã trên đường Trường Sơn huyền thoại, đối mặt với đói khát, bệnh tật và bom đạn B52 của Mỹ. Sự hy sinh đó không phải vì niềm vui giết chóc, mà là sự chấp nhận đau thương để đổi lấy một tương lai tươi sáng hơn cho dân tộc, là sự hiện thực hóa khát vọng độc lập, thống nhất đã cháy bỏng suốt hàng nghìn năm lịch sử Việt Nam.

Đầu năm 1975, khi Chiến dịch Tây Nguyên mở màn, Minh và đồng đội cảm nhận rõ hơi thở của chiến thắng đang đến gần. Đó là lúc niềm tin vào hòa bình trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Họ biết, sự hy sinh của họ giờ đây không còn vô vọng. Họ đang tiến về mục tiêu cuối cùng: Giải phóng hoàn toàn miền Nam.

Ngày 30 tháng 4 lịch sử, tiếng súng đã tắt.

Minh đứng lặng giữa Sài Gòn. Thành phố không còn hỗn loạn, chỉ còn những giọt nước mắt vỡ òa của người dân, những cái ôm siết chặt của đồng đội. Anh không còn cảm thấy mệt mỏi hay đau đớn, chỉ còn một cảm giác nhẹ nhõm và thiêng liêng. Hòa bình đã đến.

Anh đưa tay mở chiếc chuông đồng nhỏ. Dưới ánh nắng chói chang của buổi trưa Sài Gòn, chiếc chuông khẽ rung lên, phát ra một âm thanh trong trẻo, thanh thoát. Đó là tiếng chuông đồng vọng từ hoài niệm, là tiếng chuông của mẹ anh, của Bảy, của Thương, của hàng triệu người lính và người dân Việt Nam.

Hòa bình không chỉ là việc chấm dứt chiến tranh, mà là sự bắt đầu của một hành trình mới: hành trình hàn gắn vết thương, xây dựng lại đất nước. Những người lính như Minh sẽ cất súng, trở về với cuộc sống đời thường. Họ trở về làm người nông dân, người công nhân, người giáo viên, mang theo vết thương thể xác và tinh thần, nhưng quan trọng hơn, mang theo ngọn lửa của khát vọng đã thành hiện thực.

Minh trở về làng. Cây đa vẫn đó, giếng nước vẫn trong veo. Thương đứng dưới gốc đa, mái tóc dài thướt tha, nở nụ cười mà anh đã mong nhớ suốt bốn năm ròng. Họ ôm nhau, không cần lời nói nào. Chiếc chuông đồng khẽ kêu vang, như một lời chúc phúc cho một cuộc sống mới, một cuộc sống hòa bình mà họ đã đấu tranh để giành lấy.

Minh không bao giờ quên những năm tháng chiến tranh, nhưng anh chọn cách ghi nhớ nó bằng lòng biết ơn đối với sự hy sinh của đồng đội, và bằng ý chí xây dựng một Việt Nam hòa bình, thống nhất và phát triển. Khát vọng hòa bình không còn là một ước mơ xa vời mà đã trở thành di sản được truyền lại cho các thế hệ sau.

Câu chuyện của Minh, của Bảy, của Vinh, và của hàng triệu người lính vô danh khác, chính là bằng chứng sống động nhất cho câu nói: "Không có gì quý hơn độc lập, tự do." Và sâu thẳm trong tự do ấy, chính là Khát vọng Hòa Bình, ngọn lửa không bao giờ tắt trong tim người lính Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khát Vọng Hòa Bình Của Người Lính Việt Nam | Câu chuyện thời hoa lửa